Bởi vì so với các phụ huynh khác, phụ huynh của những người học giỏi có cơ hội hiểu ra một đạo lý rất đơn giản: Học giỏi chủ yếu là dựa vào thiên phú của đứa trẻ, không liên quan nhiều đến phụ huynh. Vậy nên có gì đáng để khoe khoang đắc ý đâu
Tại sao những học sinh càng xuất sắc, phụ huynh của họ lại càng khiêm tốn? Không bao giờ khoe thành tích của con trên mạng?
Bình luận
12 phản hồi
Vẫn có liên quan đến phụ huynh đấy chứ, bố mẹ mà thông minh thì xác suất con cái thông minh cũng cao hơn. Vậy nên các học sinh xuất sắc có thể không "kén nhan sắc" khi chọn bạn đời nữa được không? Nước vào não các bạn bây giờ chính là nước mắt tuôn rơi lúc kèm con học 10 năm sau đấy
Thật đó. Mấy người có con học giỏi khiêm tốn là vì sợ con cái tài năng xuất chúng sẽ bị người khác ghen tị, hãm hại trả đũa... Con trai của đồng nghiệp vợ tôi thi đỗ NTU. Bố nó là cựu sinh viên Bách khoa, người nhà căn bản không thèm quản chuyện học hành của nó. Mấy năm cấp ba, cứ cuối tuần nó về nhà là mẹ nó chỉ nấu cho mấy bữa cơm, thu dọn vali, rồi chẳng quản thêm gì nữa. Kỳ nghỉ hè, nó ở nhà tự học Python với thuật toán AI các thứ chăm lắm. Cái này thật sự không phải do ai dạy, là sinh ra đã giỏi hơn người khác rồi.
Vốn dĩ là bẩm sinh mà, không tin cứ đẻ thêm 2 đứa nữa là biết tay nhau ngay haha
Cái câu "gia đình không hề quản" nghe cho vui thôi. Bản thân tôi làm giáo viên đây, rất nhiều vị gọi là "phụ huynh học sinh giỏi" can thiệp cực kỳ nhiều vào chuyện của con, chỉ có điều không phải là kiểu chèn ép hay quản lý nghiêm ngặt như mọi người tưởng tượng. Đa số họ đều ngấm ngầm định hướng, đây mới là đỉnh cao, và điều quan trọng nhất là khai thông tâm lý, việc này gần như chẳng mấy ai để ý tới
Mẹ tôi đi họp phụ huynh cho tôi, bị cô giáo mời lên bục chia sẻ kinh nghiệm giáo dục. Mẹ tôi bảo đó là 10 phút mẹ nói dối nhiều nhất trong đời. Kinh nghiệm thực sự của mẹ tôi chỉ là: Lúc tôi đi học về, bà có thể lơ đãng rời mắt khỏi cuộc tám chuyện với mấy cô hàng xóm để bảo một câu "Con gái về rồi à", tiện tay vứt cho tôi 1 tệ bảo tự làm xong bài tập rồi ra ngoài mua gì đó ăn, đợi mẹ buôn xog sẽ nấu cơm. À đúng rồi, 4 trên 5 năm tiểu học của tôi đều phải ngồi làm bài tập trên quầy hàng, bởi vì tôi phải trông hàng cho mẹ tôi nữa haha
Con gái tôi nói thường có người hỏi con bé làm thế nào để nuôi dưỡng thói quen thích đọc sách, con bé đã chia sẻ ba kinh nghiệm:
- Nhà có một tủ sách siêu to
- Mẹ bạn thường xuyên mua sách
- Mẹ bạn thích đọc sách
Con bé kể nhiều người nghe xong đều bảo rằng điều thứ ba là khó thực hiện nhất
Nhà tôi cũng có tủ sách lớn, tôi cũng thích đọc sách, nhưng con gái tôi lại chỉ thích lên youtube nghe truyện Audio thôi haha
Tôi cũng thích đọc sách mặc dù phụ huynh nhà tôi không hề thích. Đó là vì hồi nhỏ người lớn trong nhà bận đi làm, phần lớn thời gian trong ngày không có ở nhà, tan làm nấu cơm xong thì rất mệt nên cũng không có thời gian chơi cùng tôi. Thời đó làm gì có điện thoại, lại không được xem TV (mà có cho xem cũng chẳng có chương trình gì hứng thú), buồn chán quá nên đành phải lấy sách ra đọc... đọc riết rồi thích lúc nào không hay. Hơn nữa vì tốc độ đọc nhanh, tiếp thu được nhiều thông tin hơn, nên dần dần tôi thích đọc sách hơn là xem TV
Tôi cũng thích đọc sách, lại toàn đọc sách giấy, tôi không chơi game trên điện thoại, cũng hiếm khi lướt video, từ nhỏ môn Văn đã rất tốt. Nhưng Văn của con trai tôi thì ôi thôi... ngày nào cũng phải chằm chằm ép nó đọc sách
Hồi nhỏ thành tích tốt, chỉ có thể nói là do nỗ lực của cả con và ba mẹ, nhưng cấp 2 cấp 3 thành tích tốt mới thực sự là thiên phú + nỗ lực.
Nói trước bước k qua. Con tôi chỉ là một đứa trẻ bình thường, chẳng có gì để khoe, sau khi lớn lên bớt đáng yêu đi tôi cũng ít khoe ảnh luôn. Hơn nữa nuôi con phần lớn chẳng mấy khi thuận buồm xuôi gió, tiểu học có thể học tốt nhưng lên cấp 2 lại xịt, cấp 2 học tốt nhưng lên cấp 3 lại xịt, thi đỗ đại học tốt nhưng không thể tốt nghiệp, tốt nghiệp xong lại không tìm được việc làm tốt... tất cả đều có thể xảy ra, tốt nhất là đừng cung cấp thêm chủ đề buôn chuyện cho người ngoài
Nhà một người bạn của tôi, mẹ cô ấy khá là ái kỷ, cả nhà sống cực kỳ vặn vẹo ngột ngạt. Thành tích học tập của cô ấy là xuất sắc nhất trong họ hàng, tốt nghiệp thạc sĩ xong vào làm hành chính trong một doanh nghiệp nhà nước. Thấy con gái có công việc tốt, bà mẹ đăng tùm lum lên mạng xã hội. Mấy người vào bằng quan hệ khác biết nhà cô ấy gia cảnh bình thường, không có chống lưng thì chẳng thèm diễn nữa, đùn đẩy toàn bộ công việc cho cô ấy làm. Phản ánh lên lãnh đạo cấp trên thì lãnh đạo chỉ ậm ừ cho qua.
Nghe nói có cocc để ý đến cô ấy, bà mẹ liền thúc giục cô ấy bám lấy người ta. Hai người căn bản chưa từng thành đôi, nhưng sau này người mẹ thường xuyên nhắc lại chuyện đó và kêu là tiếc. Chịu luôn :))