Con gái năm nay học lớp 7, mỗi lần con ra ngoài chơi với bạn học tôi đều cho con tầm 10 - 20 nghìn. Gần đây con bé về nói với tôi rằng vì không đủ tiền nên chỉ có thể xài của người ta, ăn ké người ta, bây giờ ấn tượng của mọi người về con bé đều là keo kiệt không có tiền. Nhưng tôi lại cảm thấy việc con bé xài ké đồ của người khác là không đúng, đây là vấn đề nguyên tắc, bỏ qua chuyện đi chơi này sang một bên thì rất nhiều lúc con bé đều không muốn chịu thiệt thòi.
Có một lần con bé đi chơi với bạn, lúc chia xèng chơi game con bé ở bên cạnh giành giật với bạn. Tôi đã mắng con bé một trận, sau đó bắt con chia cho bạn nhiều xèng hơn một chút, rồi lại bắt con chia bớt xèng cho em trai. Về nhà, con bé liền chỉ trích tôi, nói rằng tôi làm con bé xấu hổ ở chốn đông người, hơn nữa đó là xèng con bé dùng tiền tự dành dụm được để mua. Lúc đó con bé chỉ đang đùa giỡn với bạn thôi. Nhưng làm sao tôi biết được là con bé đang đùa với bạn? Vì đã mấy lần con bé toàn xài ké của người ta nên mới khiến tôi hiểu lầm. Tôi bảo nếu bình thường con chịu thiệt thòi nhiều một chút thì tôi đã không hiểu lầm rồi, kết quả là con bé lại còn tỏ ra tủi thân. Thật sự không có đứa trẻ nào không hiểu chuyện như con bé, bạn của con bé toàn là những đứa trẻ bị chiều hư. Con nhà ai đi ra ngoài chơi mà cho tận một trăm, hai trăm ngàn cơ chứ, tôi chưa từng thấy bao giờ. Có phải con bé đã học thói hư tật xấu từ đám trẻ đó rồi không, tôi muốn để con bé chịu thiệt thòi nhiều một chút so với các bạn thì có sai không?
