Trần LâmTrần Lâm· 16 ngày trước· 16263 lượt xemTóm tắt AI

Tại sao nhiều đứa trẻ lại không thân thiết với bố?

Chăm condạy conchăm sócgiáo dụcgia đình
Tại sao nhiều đứa trẻ lại không thân thiết với bố?

Trẻ nhỏ là thước đo tình cảm nhạy bén và chính xác nhất trên thế giới này. Tình cảm mà trẻ nhỏ đong đếm được là thứ tình cảm không hề pha trộn bất kỳ tạp chất hay sự giả tạo nào. Không thân thiết, chỉ có một lý do duy nhất: lượng tình cảm tích lũy chưa đủ. Lượng tình cảm tích lũy chưa đủ, cũng chỉ có một lý do duy nhất: lượng thời gian đồng hành tích lũy chưa đủ.

Tôi là một người bố, tôi ở đây để nói về con trai mình. Trước hai tuổi, cháu luôn do vú nuôi chăm sóc, buổi tối nhiều khi cũng đi ngủ vú nuôi. Mặc dù tôi, vợ tôi, vú nuôi và cả chị gái nó (con đầu của tôi) cùng ăn ở trong một nhà, nhưng bạn có thể nhận ra rõ ràng rằng, mối quan hệ của cháu với vú nuôi là thân thiết nhất. Trong thế giới của cháu, bất kỳ cảm xúc mới nào được khơi gợi từ mọi sự vật, dù là vui, buồn, hờn, hay giận, cháu đều sẽ chia sẻ với vú nuôi đầu tiên. Phản ứng đầu tiên khi gặp chuyện, đều là nhìn về phía vú nuôi. Thậm chí mỗi tiếng gọi theo bản năng, đều là gọi vú nuôi. Không phải nói là cháu không thân thiết với bố mẹ, mà là trong phạm vi "thân thiết" này, đứa trẻ cũng có tiêu chuẩn riêng của mình, cũng có những sự lựa chọn thứ tự một hai ba bốn năm sáu mà thôi.

Sau này, khi vú nuôi nghỉ việc, vì chuyện của cô chị trong nhà nhiều rất nhiều (sách vở, học tập,...), nhà ai có con nhỏ đều biết những việc này rườm rà và lộn xộn đến nhường nào. Vợ tôi lo cho một đứa trẻ đã là hết sức rồi. Huống hồ chi còn bao nhiêu chuyện lặt vặt của cuộc sống như công việc nhà cửa, v.v. Tôi liền trở thành lực lượng chính chăm lo cho con trai. Việc đưa đón đi mẫu giáo, gần như là tôi bao thầu hết.

Trường mẫu giáo nằm ngay trong khu dân cư. Sau khi tan học, con trai cũng luôn đi theo hàng xóm và bạn học chơi trong sân một lúc. Quá trình này, tôi theo sát toàn bộ, không cần phải tham gia vào, chỉ cần đứng ở khoảng cách mà con trai có thể nhìn thấy là được. Sau khi chơi chán chê trở về, toàn bộ thời gian ở nhà cho đến lúc đi ngủ, tôi cũng là người đồng hành số một. Nói cách khác, ngoài thời gian ở trường mẫu giáo, chiếm gần như toàn bộ tỷ lệ thời gian của các hoạt động ăn, uống, vui chơi, đi vệ sinh, ngủ nghỉ của cháu, tôi là người gánh vác chính, vợ tôi là người hỗ trợ. Buổi tối đi ngủ, cũng lại là tôi.

Vì giờ giấc sinh hoạt của con trai không giống với người khác, chúng tôi hy vọng cháu ngủ càng sớm càng tốt, thế là đã chuẩn bị riêng một phòng ngủ cùng một chiếc giường đôi nhỏ 1m5. Mỗi tối sau khi đánh răng rửa mặt xong, trong khi những người khác vẫn còn việc riêng của mình, bên ngoài vẫn còn đèn đuốc sáng trưng, tôi đã đưa con trai vào phòng, tắt đèn phòng ngủ, bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, sớm đưa cháu vào trạng thái đi ngủ.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, chỉ sau hai tuần, con trai đã hoàn toàn không thể rời xa tôi. Người đầu tiên được cháu chia sẻ niềm vui nỗi buồn, đã trở thành tôi. Phản ứng đầu tiên khi gặp chuyện, là nhìn về phía tôi. Mỗi lần cất tiếng gọi theo bản năng, người được gọi cũng là tôi. Thỉnh thoảng buổi tối tôi phải đi tiếp khách, không ăn cơm ở nhà, vợ tôi kể, trung bình cứ một tiếng, cháu lại hỏi bảy tám lần: "Bố bao giờ về?" Cháu còn lo lắng tôi ở ngoài không có cơm ăn.

Phải biết rằng, khi vú nuôi chăm sóc, vì quá nuông chiều nên cháu có không ít thói quen xấu. Lúc tôi uốn nắn những thói quen này, thái độ của tôi rất kiên quyết. Tôi cũng từng lo lắng việc nghiêm khắc sửa lỗi có ảnh hưởng đến thái độ của con đối với mình hay không.

Trên thực tế, sự lo lắng này là hoàn toàn không cần thiết. Bởi vì sự bất mãn và quấy khóc do bị sửa lỗi, đối với một đứa trẻ mà nói, chỉ là một khoảng khắc nhỏ có thể quên ngay trong tích tắc. Còn sự đồng hành ngày qua ngày của bạn, lại sớm trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời của con. Đối với một đứa trẻ chưa có khả năng hành vi tự chủ, hầu hết mọi việc đều cần người lớn giúp đỡ, nhu cầu tình cảm của chúng vô cùng mộc mạc và giản đơn.

Chỉ cần Bạn ở bên cạnh. Bức tranh cháu vừa vẽ xong, bạn vuốt ve khen ngợi cháu. Cháu muốn đi vệ sinh ở trung tâm thương mại, bạn đưa cháu đi tìm được nhà vệ sinh. Cháu bị ngã, cho dù bạn không đỡ cháu dậy mà để cháu tự tìm cách đứng lên, cho dù cháu nhìn bạn định ăn vạ, nhưng vẫn là bạn, đang ở ngay bên cạnh cháu. Người mặc quần áo cho cháu là bạn, lau mông cho cháu là bạn, cho cháu uống nước là bạn, đôn đốc cháu đánh răng rửa mặt cũng là bạn. Thêm bao nhiêu đồ chơi vào giỏ hàng mua sắm trên mạng, thực ra cũng chẳng bằng đích thân dẫn cháu ra sân chơi cát một lần. Học theo những phương pháp giáo dục gia đình có vẻ cao siêu trên mạng, thực ra cũng chẳng bằng kề vai sát cánh ôm cháu ngủ vài đêm.

Bạn ở đó, bạn ở bên cạnh, bạn ở trong cuộc sống của một đứa trẻ, từng việc từng việc nhỏ nhặt hằng ngày, vì có bạn, cháu đã hoàn thành được. Hoàn toàn không cần kỹ năng nuôi dạy con cái của chuyên gia nào đó hay cách giao tiếp tinh tế giữa cha mẹ và con cái. Mối quan hệ cha mẹ - con cái chất lượng cao, thường chỉ cần phương pháp bồi dưỡng mộc mạc giản dị nhất-Bạn ở đó, bạn ở bên cạnh, vậy là đã đủ.

Bình luận

44 phản hồi
Bạn
Anh Trang
Anh Trang· 5 ngày trước

Đọc bài của bạn mà mình thấy thấm quá. Bé nhà mình hồi trước cũng từng có giai đoạn chỉ bám mẹ, bố cứ lại gần là khóc, hóa ra cũng vì mình bận rộn ít có thời gian chơi cùng con nên sợi dây kết nối chưa đủ chặt, cảm ơn bạn đã chia sẻ góc nhìn này.


Bố Khánh
Bố Khánh· 10 ngày trước

Đúng là thời gian đồng hành rất quan trọng, nhưng mình nghĩ chất lượng của khoảng thời gian đó còn quyết định hơn cả số lượng. Nhiều khi bố ở cạnh con nhưng vẫn mải làm việc riêng, nên dù có dành cả ngày thì con vẫn thấy khoảng cách.


An An
An An· 10 ngày trước

Bài viết của bạn rất đáng suy ngẫm, nhưng tôi cho rằng chưa hẳn chỉ do thiếu thời gian. Bé nhà tôi dù dành cả ngày cùng con, nhưng nếu bố chỉ ngồi cạnh mà không thực sự tương tác, lắng nghe thì khoảng cách vẫn còn đó; quan trọng là chất lượng thời gian hơn là số lượng.


Minh Long Hoàng
Minh Long Hoàng· 10 ngày trước

Em thấy bài viết rất đúng, như chuyện tối qua ba chỉ hỏi điểm số rồi thôi, thay vì hỏi hôm nay ở trường em có chuyện gì vui. Cảm giác thiếu sự kết nối này khó nói lắm ạ.


Người lạ thoáng qua
Người lạ thoáng qua· 10 ngày trước

Chỉ có thời gian thôi chưa chắc đã đủ, quan trọng là lúc ở bên nhau mình có thực sự kết nối với con không. Trước đây tôi cũng từng dành cả ngày chủ nhật ở nhà nhưng cứ cắm cúi vào máy tính, kết quả là cu cậu lớp 5 vẫn chẳng chịu tâm sự gì với bố.


Nguyễn Trâm Anh
Nguyễn Trâm Anh· 11 ngày trước

Đọc bài của bạn mà tôi thấy lo cho trường hợp nhà mình quá. Chồng tôi cũng bận rộn cả ngày, tối về chỉ kịp chơi với con một lúc, liệu việc chất lượng thời gian có bù đắp được cho sự thiếu hụt về thời gian dài đồng hành không nhỉ?


Phong Lan
Phong Lan· 11 ngày trước

Đồng ý là thời gian chất lượng rất quan trọng, nhưng tôi nghĩ tác giả hơi tuyệt đối hóa khi cho rằng chỉ cần dành nhiều thời gian là con sẽ tự khắc thân thiết. Đôi khi bố dành nhiều thời gian nhưng cách tương tác lại mang tính áp đặt hoặc thiếu kết nối cảm xúc, thì khoảng cách gi…


Thomas Henry
Thomas Henry· 11 ngày trước

Đọc bài của bạn mà mình thấy bóng dáng bản thân trong đó. Trước đây mình cũng bận công việc nên con trai lớp 2 thường chỉ quấn mẹ, gần đây mình cố gắng dành 30 phút mỗi tối cùng con đọc sách thì thấy cháu đã chủ động tâm sự với bố nhiều hơn hẳn.


Hoàng lớp 4
Hoàng lớp 4· 11 ngày trước

Con thấy ba nói chưa đúng đâu ạ. Đôi khi con không gần gũi vì ba hay nghiêm khắc quá, chứ không phải vì ba không ở bên con nhiều.


Minh An Nguyễn
Minh An Nguyễn· 11 ngày trước

Tôi đồng ý là thời gian chất lượng rất quan trọng, nhưng nói chỉ cần "lượng thời gian" là đủ thì hơi phiến diện. Bé nhà tôi dù bố mẹ dành thời gian cho nhiều, nhưng nếu không biết cách chơi cùng hoặc không lắng nghe con thì khoảng cách vẫn tồn tại, quan trọng là chất lượng kết nố…


Boo Boo
Boo Boo· 11 ngày trước

Vừa tối qua, tôi bỏ điện thoại xuống để cùng thằng bé lớp 3 lắp bộ mô hình, nhưng cu cậu vẫn lúng túng nhìn tôi như thể không quen trò chuyện. Nếu chỉ có thời gian mà thiếu sự kết nối tinh tế thì liệu "lượng tích lũy" đó có đủ để xóa nhòa khoảng cách không?


Trần Minh Huy
Trần Minh Huy· 11 ngày trước

Ba ơi, nếu con dành thời gian cho ba nhưng ba chỉ ôm điện thoại thì liệu tình cảm có tích lũy được không ạ? Con thấy hơi buồn khi tụi mình ngồi gần nhau mà không ai nói gì.


Bố Hoàng
Bố Hoàng· 12 ngày trước

Bài viết rất thấm thía, nhưng tôi chưa hẳn đồng ý rằng thời gian là yếu tố duy nhất. Có những gia đình bố đi làm xa cả năm nhưng vẫn kết nối rất sâu với con, trong khi người ở nhà cả ngày lại khó tâm sự vì thiếu sự tương tác chất lượng.


Anh Trâm
Anh Trâm· 12 ngày trước

Đọc bài viết thấy thấm quá. Trước đây mình cũng vì bận việc mà khoán việc chơi với con cho người giúp việc, kết quả là con cứ thấy bố là sợ và lảng tránh. Sau này mình phải chủ động dành riêng 30 phút mỗi tối để đọc sách cùng con, tình cảm mới dần gắn kết.


Trung Anh Nguyễn Hoàng
Trung Anh Nguyễn Hoàng· 12 ngày trước

Đúng là thời gian đồng hành rất quan trọng, nhưng nếu vì công việc mà quỹ thời gian chỉ còn buổi tối thì làm sao để chất lượng tương tác bù đắp được sự thiếu hụt này? Tôi vẫn đang loay hoay tìm cách kết nối sâu hơn với con trai dù ngày nào cũng có mặt ở nhà.


Cún
Cún· 12 ngày trước

Chú ơi, nếu con cứ chủ động kể chuyện ở trường mà ba vẫn chỉ chăm chú xem điện thoại thì con phải làm sao để ba chịu nghe con đây ạ?


Henry Pham
Henry Pham· 12 ngày trước

Đọc bài của chú, con thấy hồi nhỏ mình cũng từng hơi ngại khi ngồi cạnh ba vì lâu rồi chẳng nói chuyện với nhau. Chú ơi, nếu con chủ động bắt chuyện trước thì ba có thấy bất ngờ không ạ?


Little Daisy
Little Daisy· 12 ngày trước

Con đọc bài của chú mà thấy giống chuyện nhà con ghê. Chú ơi, nếu con muốn ba dành thời gian cho mình nhiều hơn thì con nên rủ ba chơi gì để hai ba con dễ nói chuyện ạ?


Mẹ em Bim
Mẹ em Bim· 10 ngày trước

Các ông bố thường ít khi thể hiện cảm xúc nhưng sâu trong lòng đều mong con chủ động. Bé nhà mình cũng hay ngại, nhưng cứ mỗi lần con chịu hỏi han công việc, mình thấy vui và nhẹ lòng hẳn, khoảng cách tự nhiên được rút n…


Huyền Trang
Huyền Trang· 12 ngày trước

Ngày trước bố tôi cũng bận rộn cả ngày, nên tôi từng có khoảng cách với ông y hệt như những gì tác giả viết. Phải đến khi tự mình làm cha, tôi mới thấm thía rằng sự hiện diện đều đặn bên con quan trọng hơn nhiều so với việc chỉ chu cấp vật chất đủ đầy.


Hoàng Minh Phúc
Hoàng Minh Phúc· 12 ngày trước

Thời ông bà mình ngày xưa thường giữ khoảng cách, ít khi gần gũi con cái nhưng chúng tôi vẫn lớn lên khỏe mạnh và kính trọng cha mẹ. Liệu có phải thời đại này đang quá đặt nặng chuyện cha mẹ phải làm bạn với con, thay vì chỉ cần giữ vai trò là chỗ dựa vững chãi không nhỉ?


Lê Hoàng Bách
Lê Hoàng Bách· 12 ngày trước

Ba ơi, nếu con tự nhiên thấy nhớ ba nhưng ba đang bận làm việc thì con có nên chạy lại ôm ba không ạ? Con sợ làm ba giật mình rồi ba lại mắng con.


Bong bóng tình yêu
Bong bóng tình yêu· 12 ngày trước

Đọc bài của chú, em lại nhớ hôm qua ba hứa dạy em đá bóng nhưng cuối cùng lại bận nghe điện thoại công việc suốt cả buổi, làm em cứ ngồi thẫn thờ nhìn quả bóng ở sân.


Nguyễn Gia Hưng
Nguyễn Gia Hưng· 12 ngày trước

Chuyện vú nuôi hay người giúp việc chăm sóc thay từ sớm quả thực dễ khiến tình cảm bố con bị loãng, tôi đã phải mất cả năm trời tự tay tắm rửa, cho con ăn thì thằng bé lớp 3 nhà này mới bắt đầu chủ động chạy lại ôm bố khi đi làm về.


Lemon Tree
Lemon Tree· 13 ngày trước

Tôi đồng ý là thời gian chất lượng rất quan trọng, nhưng nói chỉ cần có thời gian là con sẽ thân thiết thì có vẻ hơi phiến diện. Bé nhà tôi dù tôi dành nhiều thời gian bên cạnh, nhưng cách tương tác chưa phù hợp thì con vẫn giữ khoảng cách.


Năm tháng vội vã
Năm tháng vội vã· 13 ngày trước

Đọc bài của bạn mà mình thấy chạnh lòng quá. Bé nhà mình cũng vì công việc bận rộn mà mình ít có thời gian chơi cùng, liệu nếu bây giờ bắt đầu thay đổi thói quen, dành nhiều thời gian chất lượng hơn thì có kịp để gắn kết lại tình cảm với con không?


Minh Phương
Minh Phương· 13 ngày trước

Sáng nay vừa tranh thủ ngồi gấp quần áo cùng thằng bé lớp 5, tôi mới thấy khoảng cách giữa hai bố con lớn đến thế nào dù ngày nào tôi cũng ở nhà. Tác giả có thể chia sẻ cụ thể hơn về những hoạt động nào giúp kết nối nhanh nhất với trẻ đang tuổi lớn này không?


Minh Long Hoàng
Minh Long Hoàng· 13 ngày trước

Đọc những dòng này em thấy hơi buồn, vì đôi khi dù ba mẹ ở nhà nhiều nhưng nếu không thực sự hiểu con đang nghĩ gì thì sự xa cách vẫn còn đó.


Mẹ Linh
Mẹ Linh· 13 ngày trước

Việc tích lũy thời gian là điều kiện cần, nhưng khi công việc buộc phải vắng mặt dài ngày, làm thế nào để duy trì sợi dây liên kết mà không khiến thằng bé lớp 3 nhà tôi cảm thấy xa cách khi gặp lại?


Stella Le
Stella Le· 13 ngày trước

Thú thật là thời gian đồng hành đúng là then chốt, nhưng làm sao để ông bố bận rộn tận dụng được những khoảng trống ngắn ngủi trong ngày để kết nối hiệu quả với con mà không bị ngượng ngùng?


Zim Nguyen
Zim Nguyen· 13 ngày trước

Thời gian tích lũy đúng là điều kiện cần, nhưng tôi thấy quan trọng không kém là cách bố mẹ hiện diện khi ở cạnh con. Thằng nhóc lớp 5 nhà tôi từng bảo không thích ngồi cùng bố vì dù tôi có ở đó, tâm trí tôi vẫn bận dán mắt vào điện thoại.


A Cup of Tea
A Cup of Tea· 14 ngày trước

Đúng là thời gian đồng hành rất quan trọng, nhưng mình thấy chất lượng thời gian còn quan trọng hơn. Nhiều khi bố dành cả ngày ở nhà nhưng vẫn dán mắt vào điện thoại thì trẻ cũng khó cảm thấy được kết nối, nên quan trọng là lúc chơi với con mình thực sự hiện diện cùng con.


Brave Brave
Brave Brave· 14 ngày trước

Đúng là thời gian đồng hành quan trọng thật. Trước đây mình cứ mải mê công việc, bé nhà mình cứ thấy bố là né tránh, sau phải quyết tâm dành hẳn 30 phút mỗi tối để cùng con đọc sách thì giờ bé mới chủ động chạy ra đón mỗi khi mình đi làm về.


Hữu Đức
Hữu Đức· 14 ngày trước

Con thấy đúng thật ạ, tối qua ba đi làm về muộn nên con đã ngủ mất rồi, sáng ra thấy ba đi làm sớm con buồn lắm. Con chỉ mong ba dành thời gian chơi đá bóng với con thôi.


Nam Khánh
Nam Khánh· 14 ngày trước

Sự kiên trì của người bố trong việc thay đổi thói quen sinh hoạt để kéo gần khoảng cách với con thực sự đáng học hỏi, tôi cũng từng phải bỏ điện thoại xuống hoàn toàn mỗi tối mới kết nối được với cậu nhóc cấp hai nhà mình.


Snack Potato
Snack Potato· 14 ngày trước

Giai đoạn con bắt đầu vào lớp 1, tôi cũng từng loay hoay vì khoảng cách giữa hai bố con ngày một lớn do lịch làm việc dày đặc. Xin hỏi tác giả làm sao để duy trì sự kết nối sâu sắc này khi quỹ thời gian cá nhân của phụ huynh vốn dĩ đã quá eo hẹp?


Đáng tiếc không phải anh
Đáng tiếc không phải anh· 14 ngày trước

Tôi hoàn toàn tán thành quan điểm về sự tích lũy thời gian này, nhưng tác giả làm thế nào để kết nối sâu với con trong những ngày công việc quá tải mà vẫn đảm bảo con không cảm thấy bị bỏ rơi?


Baby Bear
Baby Bear· 14 ngày trước

Công việc của tôi thường xuyên phải đi công tác xa, đâm ra mỗi lần về nhà thấy thằng cu lớp 4 cứ lúng túng khi trò chuyện cùng bố là tôi lại thấy chạnh lòng. Làm sao để rút ngắn khoảng cách này nhanh chóng mà không gây áp lực cho con khi quỹ thời gian của tôi vốn dĩ rất hạn hẹp?


Anh Anh
Anh Anh· 14 ngày trước

Bé nhà mình hồi trước cũng từng như vậy, cứ thấy bố về là lại nép sau lưng mẹ. Thay vì cố nói chuyện người lớn, anh thử cùng con chơi một món đồ chơi nhỏ hoặc xem một chương trình con thích, không cần nói nhiều mà chỉ cầ…


Anh Trâm
Anh Trâm· 15 ngày trước

Đúng thật, trước đây mình cứ nghĩ chỉ cần đi làm kiếm tiền lo cho con là đủ, nhưng sau này mới hiểu con trẻ cần thời gian chất lượng. Bé nhà mình từng rất xa cách bố cho đến khi mình tập thói quen mỗi tối bớt cầm điện thoại để cùng con đọc sách 30 phút.


Sơn Trang Minh Lam
Sơn Trang Minh Lam· 15 ngày trước

Đọc bài viết mới thấm thía, bé nhà mình hồi trước cũng hay quấn bà hơn bố vì mình bận tối mắt tối mũi. Từ khi mình tập thói quen dành ra 30 phút mỗi tối cùng con đọc sách, thấy thằng bé tự nhiên chủ động kể chuyện trường lớp với mình nhiều hẳn.


Fuc Fuc Fuc
Fuc Fuc Fuc· 15 ngày trước

Con thấy bài viết của ba đúng lắm ạ. Ở nhà con, mỗi khi ba dành thời gian chơi xếp hình hay đọc truyện cùng con, con thấy gần gũi và yêu ba hơn hẳn.


Một đời hạnh phúc
Một đời hạnh phúc· 15 ngày trước

Góc nhìn về thời gian đồng hành rất đúng, nhưng tôi e rằng chỉ nhấn mạnh vào lượng thời gian là chưa đủ. Nhiều khi thằng bé nhà tôi vẫn giữ khoảng cách dù bố dành cả cuối tuần chơi cùng, có lẽ cần chú ý thêm cả cách giao tiếp để thực sự chạm vào thế giới của trẻ nữa.


Phong Lan
Phong Lan· 15 ngày trước

Ngày xưa bố tôi cũng bận rộn cả ngày, nhưng tôi nhận ra quan trọng không chỉ là thời gian đồng hành mà còn là chất lượng những lúc cả nhà ngồi lại chia sẻ với nhau.