Kiera PhamKiera Pham· 16 ngày trước· 25445 lượt xemTóm tắt AI

Làm thế nào để nói cho con sự thật “nhà mình không mua nổi mấy thứ này”?

Tiểu họcdạy congiáo dụctiểu họctư duy
Làm thế nào để nói cho con sự thật “nhà mình không mua nổi mấy thứ này”?

Con trai tôi hồi nhỏ cũng là một đứa trẻ không có khái niệm về tiền bạc, chỉ cần là đồ nó muốn, về cơ bản chúng tôi đều đáp ứng. Bình thường thu nhập của chồng lo chi phí ăn uống sinh hoạt cho cả nhà, thu nhập của tôi chủ yếu để hai mẹ con tiêu, thế nên tiền nong trong tay vẫn khá dư dả.

Giữa mùa đông giá rét, cherry hơn hai trăm ngàn nửa cân, bảo mua là mua ngay. Cho đến khi dịch bệnh xảy ra, tôi thất nghiệp. Chồng tôi tuy có đưa tiền tiêu vặt, nhưng tôi và con trai chắc chắn không thể tiêu tiền thoải mái như trước kia nữa. Làm thế nào để con trai nhận ra vấn đề này đây, đứa trẻ 10 tuổi, chỉ nói suông chắc nó cũng không hiểu. Sau đó, tôi đã nghĩ ra một cách. Tôi bảo với con, mẹ thất nghiệp rồi, không có việc làm, không có thu nhập. Một mình bố phải nuôi cả nhà, rất vất vả. Bố cho chúng ta mỗi ngày năm trăm ngàn tiền tiêu vặt, mỗi ngày chúng ta không được tiêu quá số này, số tiền này, con giữ nhé.

Hôm đó đi mua hoa quả, tôi đưa tờ năm trăm ngàn đó cho thằng bé cầm. Nó rất vui, ôm khư khư năm trăm ngàn trong người như đang ôm một món tiền khổng lồ, vui vẻ kéo tôi đi siêu thị. Chúng tôi chọn một ít măng cụt, một ít cam, dưa hấu, lại lấy thêm một quả dưa lưới, đây đều là những thứ ngày thường nó thích ăn. Đến quầy thanh toán, bốn trăm sáu mươi ngàn! Thằng bé giật mình kinh ngạc: Đắt thế cơ à?! Có khi nào tính nhầm không? Tôi bảo, con tự cộng lại thử xem. Nó cộng lại một lượt, đúng là nhiều như vậy. Tôi hỏi: Lúc mua con không nhìn giá à? Nó nói, con đi mua đồ trước giờ chưa bao giờ nhìn giá cả. Tôi nghĩ lại, đúng thật, ngày thường có bao giờ để nó phải bận tâm chuyện này đâu, vào siêu thị nó muốn lấy gì là lấy nấy.

Ra khỏi siêu thị, tôi hỏi nó còn thừa bao nhiêu? Nó nói còn bốn mươi ngàn. Tôi bảo, trưa nay nhà mình ăn gì? Nó bảo muốn ăn McDonald's. Tôi nói bốn mươi ngàn vào McDonald's thì đến một suất ăn combo cũng không mua nổi. Nó bảo: Đắt vậy cơ à? Tôi nói không tin con cứ tự vào xem. Đúng lúc trước cửa nhà có một quán McDonald's, bình thường chúng tôi cũng hay ăn. Tôi rất đường hoàng dẫn nó bước vào, để nó nhìn thực đơn trên màn hình. Nó tính toán một hồi, quả thực ngay cả một suất combo cũng không mua nổi, cùng lắm chỉ mua được một cái burger

Nhưng bình thường ăn McDonald's nó ăn ít nhất cũng phải hai cái hamburger. Tôi hỏi nó làm sao bây giờ? Lẽ nào trưa nay chúng ta nhịn đói? Nó suy nghĩ một lúc, nói, biết thế nãy đã không mua đống hoa quả kia. Trong điện thoại tôi có tiền, tôi thực sự đã sắp không nhịn được mà nói ra rằng, muốn ăn thì cứ ăn thôi. Tôi suy nghĩ lại, cuối cùng nói: bốn mươi ngàn thì ăn theo kiểu bốn mươi ngàn, chúng ta đi mua mấy cái bánh bao, chắc là tiêu không hết đâu. Thật ạ? Con trai nghe tôi nói thế, hai mắt sáng rực lên. Ừ, thật mà, đi thôi, đi mua bánh bao. Hai mẹ con tới một tiệm bánh bao, mua 3 cái bánh bao, hai mẹ con cứ thế ngồi xổm bên lề đường ăn.

Vừa ăn, tôi vừa nói với con trai: Con thấy không, năm trăm ngàn nhìn thì có vẻ nhiều, nhưng thực ra không mua được bao nhiêu cả, đúng không, chỉ mua vài cái bánh bao, vài loại hoa quả là hết nhẵn. Con trai liên tục gật đầu. Tôi lại tiếp tục, vì vậy, chúng ta tiêu tiền phải biết tính toán, có bao nhiêu tiền thì làm việc bấy nhiêu. Bố đưa cho chúng ta năm trăm ngàn này, là tiền ăn cả ngày của chúng ta, mua hoa quả tiêu mất phần lớn rồi, thì những thứ khác sẽ không mua nổi nữa. Con trai nói: Vâng, hôm nay con không nên mua nhiều hoa quả như thế. Tôi nói, hoa quả cũng cần phải mua, nhưng khi chúng ta chỉ có năm trăm ngàn, chúng ta có thể mua một số loại trái cây đúng mùa, giá bình dân. Con xem, mấy quả cherry của con đã mất hơn hai trăm ngàn rồi, cherry mua vào mùa này đắt lắm. Con trai liên tục gật đầu.

Tôi nói tiếp, khoảng thời gian này đều để con giữ tiền nhé, nhà mình ăn gì đều do con quyết định. Ngày hôm sau, khi hai mẹ con đi siêu thị, lúc mua đồ con trai đã bắt đầu biết kén chọn, cầm một món đồ lên, xem giá, rồi lại tính xem trong giỏ hàng đã hết bao nhiêu tiền, sau đó mới quyết định có mua hay không.

Lúc đó nhìn thấy cảnh này tôi cũng có chút xót xa, tôi cũng không muốn nhìn con mình tỏ ra lúng túng, túng thiếu như vậy, chẳng phải tôi nên đáp ứng mọi thứ cho nó sao? Để nó được vui vẻ, vô lo vô nghĩ. Nhưng nghĩ lại, là con của một gia đình bình thường, không nên tạo cho nó một thế giới ảo tưởng cứ đòi là được, mà phải đồng hành cùng nó, nhận thức thế giới chân thực, và học cách sống ung dung, trí tuệ trong thế giới đó.

Dần dần việc tiêu tiền của thằng bé trở nên có kế hoạch hơn, khi nhìn thấy đồ mình không mua nổi, nó cũng không cảm thấy ngại ngùng, mà chỉ ung dung đối mặt. Sau này, tôi lại đi làm, có thu nhập, túi tiền lại rủng rỉnh, tiêu tiền lại có phần hơi mạnh tay, ngược lại thành ra con trai lại thường xuyên phải khuyên can tôi.

Có lúc, tôi không muốn nấu cơm, tôi bảo chúng ta ra phố ăn hàng đi. Con trai như một ông cụ non bảo tôi: Chẳng phải ngày lễ tết gì, thà ở nhà mỗi người nấu bát mì ăn còn hơn. Đi qua cửa hàng hoa quả, nhìn thấy cherry, tôi bảo mua một ít nhé. Con trai nói, thứ đó có khác gì quả mận đâu, một hai trăm ngàn mua được có tẹo, thà mua ít sườn heo còn hơn.

Con trai hiện giờ đã học cấp 2 rồi, so với bạn bè cùng trang lứa, thằng bé đặc biệt có ý thức về tiền bạc. Có những lúc bạn học rủ đi lên phố chơi, nó không chịu đi. Tôi hỏi nó tại sao không đi? Nó bảo đi một chuyến, vừa chơi game, vừa ăn uống, mất toi mấy trăm ngàn. Tôi sợ nuôi nấng nó thành tính keo kiệt, có phần hối hận vì đã để nó hiểu khái niệm tiền bạc từ quá sớm.

Thực tế chứng minh là tôi đã lo xa rồi. Kỳ nghỉ hè năm ngoái, nó đi theo huấn luyện viên đến tỉnh khác tham gia thi đấu, khi về huấn luyện viên khen ngợi nó với chúng tôi hết lời. Giữa mùa hè oi bức, chỗ đó lại cực kỳ nóng, những đứa trẻ khác đều ra máy bán hàng tự động để mua nước, giá cả ở đó đắt gấp đôi so với siêu thị. Nó tự dùng điện thoại tìm kiếm, siêu thị gần nhất cách đó chưa tới 600m. Nó tự đi siêu thị mua một thùng nước khoáng, mang về phát cho mỗi người một chai. Huấn luyện viên đặc biệt cảm động, nói nó rất hiểu chuyện.

Lúc về, nó còn mua tặng cho tôi và bố nó mỗi người một bộ đồ thể thao. Tôi vừa thử đồ, vừa bảo, con mua cái này làm gì, đắt thế, một bộ phải mấy trăm ngàn cơ mà. Nó bảo, khó khăn lắm mới đi xa một chuyến, kiểu gì cũng phải mang chút quà về cho bố mẹ chứ.

Tôi nói, chuyến đi này của con tiêu mất chừng 3 triệu rồi nhỉ (tiền đi lại và ăn ở là do chúng tôi trả), để mẹ thanh toán lại cho con nhé. Nó bảo không cần, con vẫn còn tiền mừng tuổi, con chi tiêu những thứ nằm trong khả năng mua được của con mà. Giây phút ấy chợt nhận ra, con trai đã thực sự khôn lớn rồi.

Bình luận

39 phản hồi
Bạn
Tiểu Vy Vy
Tiểu Vy Vy· 4 ngày trước

Bé nhà mình năm nay cũng học lớp 5, trước giờ con cứ nghĩ tiền trong thẻ là vô tận. Đọc bài của bạn mình mới thấy cần thẳng thắn chia sẻ tình hình tài chính với con, để con hiểu giá trị đồng tiền và biết trân trọng những gì mình đang có hơn.


Năm tháng vội vã
Năm tháng vội vã· 10 ngày trước

Bé nhà mình cũng đang tầm tuổi này và bắt đầu đòi hỏi những món đồ chơi đắt tiền. Mình rất muốn con hiểu giá trị đồng tiền nhưng lại sợ nói thẳng ra thì con sẽ bị áp lực, liệu có cách nào giải thích cho bé hiểu mà không làm con cảm thấy tự ti với bạn bè không ạ?


Minh Long Hoàng
Minh Long Hoàng· 10 ngày trước

Hồi trước em cũng từng đòi mua đôi giày hiệu đắt tiền, mẹ không quát mà chỉ ngồi cùng em xem bảng chi tiêu tháng đó. Nhờ vậy em hiểu và chủ động đề xuất chọn đôi rẻ hơn ạ.


Huyền Trang
Huyền Trang· 10 ngày trước

Đúng là khi kinh tế gia đình thay đổi, việc chia sẻ thẳng thắn với con là cần thiết. Tuy nhiên, thay vì chỉ nói "nhà mình không mua nổi", tôi thường chọn cách cùng con lập kế hoạch chi tiêu hoặc đặt mục tiêu tiết kiệm, để con hiểu rằng tiền bạc là hữu hạn và cần ưu tiên những gì…


Brave Brave
Brave Brave· 11 ngày trước

Đúng là khi kinh tế gia đình thay đổi, việc giải thích cho con hiểu là thử thách lớn. Bé nhà mình năm nay học lớp 6, hôm trước đòi mua đôi giày đắt tiền, mình đã quyết định ngồi lại cùng con liệt kê các khoản chi phí hằng tháng để con hiểu thực tế.


Fuc Fuc Fuc
Fuc Fuc Fuc· 11 ngày trước

Con đồng ý với mẹ ạ. Con nghĩ cứ nói thật với con là được, vì nếu mẹ không mua thì con cũng hiểu là nhà mình đang tiết kiệm thôi ạ.


A Cup of Tea
A Cup of Tea· 11 ngày trước

Đồng tình với tác giả, mình thấy việc thẳng thắn chia sẻ tình hình tài chính giúp trẻ biết trân trọng giá trị đồng tiền hơn. Tuy nhiên, thay vì chỉ nói "nhà mình không mua nổi", mình thường cho con cùng lên kế hoạch chi tiêu nhỏ để bé hiểu rằng tiền bạc là hữu hạn và cần ưu tiên…


Minh An Nguyễn
Minh An Nguyễn· 11 ngày trước

Đúng là khi hoàn cảnh thay đổi, việc giải thích cho con hiểu là cần thiết, nhưng tôi băn khoăn liệu việc nhắc đến chuyện "không mua nổi" có vô tình tạo áp lực tài chính lên vai con trẻ hay không.


Hoàng Minh Phúc
Hoàng Minh Phúc· 11 ngày trước

Tuần trước, cu cậu lớp 4 nhà tôi đòi đổi xe đạp điện dù xe cũ vẫn tốt, tôi đã từ chối thẳng thừng thay vì nói khó khăn tài chính để tránh làm cháu lo lắng quá mức. Liệu việc giấu đi sự eo hẹp kinh tế có khiến trẻ hiểu sai về giá trị đồng tiền và khó rèn được tính tiết kiệm không…


Trang Linh
Trang Linh· 11 ngày trước

Việc minh bạch tài chính là tốt, nhưng tôi vẫn lo nếu nói quá chi tiết về khó khăn hiện tại sẽ vô tình tạo áp lực tâm lý khiến trẻ 10 tuổi trở nên nhút nhát, sợ chi tiêu. Liệu có cách nào để con hiểu giá trị đồng tiền mà vẫn giữ được sự vô tư đúng lứa tuổi không nhỉ?


Lion 1204955
Lion 1204955· 12 ngày trước

Tuần vừa rồi cháu nhà tôi đòi mua đôi giày hiệu giá bằng cả tuần lương, tôi đã phải ngồi phân tích về chi phí điện nước và tiền học phí để cháu hiểu tại sao mình không thể chiều theo.


Một đời hạnh phúc
Một đời hạnh phúc· 4 ngày trước

Cách chị phân tích chi phí sinh hoạt cho con như vậy rất thực tế. Tôi cũng đang loay hoay vì sợ nói thẳng về tiền nong sẽ khiến con cảm thấy tự ti với bạn bè, không biết ở độ tuổi này, ngoài việc giải thích thì mình có n…


Cry Baby
Cry Baby· 12 ngày trước

Hồi trước mẹ em cũng từng ngồi xuống giải thích là dạo này nhà mình cần tiết kiệm hơn, lúc đầu em thấy hơi buồn nhưng sau đó lại thấy thoải mái vì hiểu tại sao mình không được mua đồ chơi mới nữa.


Hanna Dang
Hanna Dang· 12 ngày trước

Việc đột ngột thay đổi thói quen chi tiêu khi gặp khó khăn dễ khiến trẻ cảm thấy hụt hẫng và bất an. Tôi nghĩ thay vì chỉ nói về việc thiếu hụt, mình nên cùng con lập kế hoạch tiết kiệm cho một món đồ nhỏ, như vậy cháu sẽ hiểu được giá trị của việc chờ đợi thay vì chỉ nghe câu "k…


Anh Minh
Anh Minh· 11 ngày trước

Đúng là cần cho con tham gia vào kế hoạch chi tiêu, nhưng tôi nghĩ quan trọng nhất là phải thẳng thắn chia sẻ với con về tình hình tài chính gia đình.


Anh Anh
Anh Anh· 12 ngày trước

Thay vì giải thích trừu tượng, tôi thường cho nhóc lớp 4 nhà này cùng làm bảng so sánh giá cả món đồ đó với số tiền đi chợ cả tuần của gia đình để con tự hiểu tại sao mình chưa nên mua.


Imlazyboy
Imlazyboy· 12 ngày trước

Đồng tình với quan điểm của tác giả, nhưng tôi nghĩ quan trọng nhất là phải giúp trẻ phân biệt được giữa "muốn" và "cần". Khi thằng nhóc nhà tôi đòi hỏi, tôi thường hỏi ngược lại xem món đồ đó phục vụ việc học hay chỉ là sở thích nhất thời, cách này giúp con tự cân nhắc thay vì c…


Nguyễn Trâm Anh
Nguyễn Trâm Anh· 13 ngày trước

Bé nhà mình cũng tầm tuổi này và hay so sánh đồ dùng với bạn bè. Tác giả có cách nào để giải thích cho con hiểu sự khác biệt giữa "không mua được" và "không nên mua" mà không làm con cảm thấy tự ti về hoàn cảnh gia đình mình không?


Anh Trang
Anh Trang· 13 ngày trước

Đọc bài viết mà mình thấy hình ảnh con gái lớp 3 của mình trong đó. Trước đây mình cũng hay chiều bé, giờ rút kinh nghiệm là thẳng thắn giải thích về thu nhập gia đình để con hiểu giá trị đồng tiền, thay vì chỉ nói "không có tiền" rồi thôi.


Mẹ em Bim
Mẹ em Bim· 13 ngày trước

Bé nhà mình năm nay cũng 10 tuổi và bắt đầu đòi hỏi nhiều món đồ đắt đỏ. Đọc bài viết mới thấy, thay vì tìm cách từ chối, có lẽ mình nên ngồi lại chia sẻ thật về tài chính gia đình để con hiểu và biết trân trọng giá trị đồng tiền hơn.


Dragon Ball
Dragon Ball· 13 ngày trước

Thay vì chỉ nói chuyện tiền nong khô khan, gia đình tôi lại chọn cách cho con cùng đi siêu thị và cầm tờ danh sách những món đồ thiết yếu phải mua trước. Việc để con tự chọn món rẻ hơn hoặc cân nhắc bỏ món không cần thiết giúp thằng bé hiểu rõ thực tế chi tiêu hơn nhiều.


Bao Beii
Bao Beii· 13 ngày trước

Thay vì né tránh, tôi đã thử cách cho thằng bé lớp 6 nhà mình tự quản lý khoản tiền tiêu vặt cố định hàng tháng để mua những món đồ yêu thích. Khi tự cầm tiền chi tiêu, nó bắt đầu biết so sánh giá và tự hiểu ra rằng không phải cứ muốn là mua được, giúp con quý trọng giá trị đồng…


Jenna Nguyen
Jenna Nguyen· 13 ngày trước

Ngày xưa bố mẹ tôi cứ im lặng gạt đi hoặc nói dối là không có chỗ bán, nên giờ tôi vẫn băn khoăn liệu việc giải thích tường tận về tài chính có khiến một đứa trẻ 10 tuổi phải lo nghĩ quá sớm hay không?


iem Bông
iem Bông· 13 ngày trước

Thay vì chỉ ngồi giải thích lý thuyết, tôi thường áp dụng cách cho con làm việc nhà để nhận "lương" hàng tuần. Khi muốn mua món đồ vượt quá số tiền tiết kiệm được, thằng bé lớp 5 nhà tôi buộc phải tự cân nhắc giữa việc chờ đợi hoặc từ bỏ, nhờ vậy mà con hiểu giá trị sức lao động…


Twinkle Twinkle
Twinkle Twinkle· 13 ngày trước

Việc thẳng thắn về tài chính với trẻ 10 tuổi là cần thiết, nhưng tôi băn khoăn liệu khi cho con biết về khó khăn kinh tế, làm sao để trẻ không bị áp lực tâm lý hay cảm giác bất an khi thấy bố mẹ lo lắng?


Sơn Trang Minh Lam
Sơn Trang Minh Lam· 14 ngày trước

Bé nhà mình học lớp 5 cũng từng đòi mua bộ đồ chơi đắt tiền đúng lúc vợ chồng mới chuyển việc, mình đã chọn cách ngồi xuống mở bảng chi tiêu tháng ra cho con xem. Sau khi hiểu được khoản nào ưu tiên cho sinh hoạt, con tự giác bớt đòi hỏi hẳn.


Tiểu Vy Vy
Tiểu Vy Vy· 14 ngày trước

Ngày trước bố mẹ tôi thường chỉ nói "nhà mình không có tiền" rồi thôi, khiến tôi vừa sợ vừa chẳng hiểu gì. Bây giờ nhìn lại, tôi thấy việc giải thích rõ ràng các khoản chi tiêu cho đứa con 10 tuổi nhà mình lại giúp nó hiểu chuyện và biết cảm thông hơn hẳn.


Vườn của Hiin
Vườn của Hiin· 14 ngày trước

Ngày xưa bố mẹ tôi thường chỉ nói "nhà mình không có tiền" rồi thôi chứ không giải thích cặn kẽ, khiến tôi hồi đó cứ lờ mờ hiểu rồi đâm ra sợ hãi việc chi tiêu. Liệu việc cho trẻ tham gia vào cân đối ngân sách như tác giả gợi ý có làm con thấy áp lực quá sớm không?


Bobby
Bobby· 14 ngày trước

Hôm trước thằng cu nhà tôi đòi mua bộ lắp ráp cả triệu bạc, tôi bảo cháu muốn có thì phải cùng mẹ ghi lại các khoản chi cố định hàng tháng để xem còn dư bao nhiêu. Nhờ trực tiếp nhìn vào những con số thực tế ấy mà cháu tự hiểu ra vấn đề và chủ động đề xuất sẽ tiết kiệm tiền tiêu…


An Nhiên
An Nhiên· 14 ngày trước

Thay vì chỉ giải thích về tài chính, tôi thường cho thằng bé lớp 6 tự cầm một khoản tiền nhỏ đi siêu thị mua nhu yếu phẩm hằng tuần để nó trực tiếp cảm nhận được giá trị của việc chi tiêu trong giới hạn ngân sách.


Coco Fiona
Coco Fiona· 14 ngày trước

Ngày xưa bố mẹ tôi chỉ nói ngắn gọn "nhà không có tiền" mà không giải thích gì thêm, nên giờ đọc bài này tôi thấy cách chia sẻ cởi mở với thằng bé nhà mình về ngân sách gia đình thực sự nhân văn hơn nhiều.


Anh Minh
Anh Minh· 14 ngày trước

Đợt kinh tế khó khăn tôi cũng từng phải thẳng thắn ngồi lại với thằng cu lớp 5 về thu nhập gia đình. Tác giả có cách nào để con không cảm thấy tự ti hay so sánh với bạn bè khi biết nhà mình đang phải thắt lưng buộc bụng không?


Minh An Nguyễn
Minh An Nguyễn· 15 ngày trước

Đúng là cần dạy con biết về giá trị đồng tiền, nhưng tôi nghĩ thay vì đợi đến lúc khó khăn mới nói, mình nên cho con tiếp xúc dần từ sớm. Trẻ 10 tuổi đã bắt đầu có cái tôi lớn, nếu đột ngột cắt giảm chi tiêu có thể khiến con cảm thấy bị hụt hẫng hoặc lo âu không cần thiết.


Huyền Trang
Huyền Trang· 15 ngày trước

Bé nhà mình cũng từng khó chịu khi mình từ chối mua món đồ chơi đắt tiền. Thay vì chỉ nói không có tiền, mình thường cùng con lập bảng ngân sách chi tiêu hàng tháng, để con hiểu rằng tiền bạc cần ưu tiên cho những nhu cầu thiết yếu trước.


Brave Brave
Brave Brave· 15 ngày trước

Bé nhà mình cũng từng đòi mua món đồ chơi đắt tiền đúng lúc mình đang phải thắt chặt chi tiêu. Mình đã quyết định ngồi lại, chỉ cho con xem hóa đơn đi chợ để con hiểu thu nhập gia đình có hạn, từ đó cả hai mẹ con cùng lên kế hoạch tiết kiệm tiền tiêu vặt.


Trần Phương Minh
Trần Phương Minh· 15 ngày trước

Thú thật là khi thằng bé lớp 4 nhà tôi đòi món đồ chơi đắt tiền, tôi vẫn hay lúng túng không biết nên giải thích thế nào cho con hiểu về sự khác biệt giữa "cần" và "muốn" mà không làm con cảm thấy tủi thân?


Hoàng lớp 4
Hoàng lớp 4· 13 ngày trước

Con thấy ba mẹ không cần phải giấu hay sợ con tủi thân đâu ạ. Con chỉ mong ba mẹ nói thẳng là nhà mình đang tiết kiệm thôi, chứ đừng bảo là không mua nổi, nghe buồn lắm ạ.


Đáng tiếc không phải anh
Đáng tiếc không phải anh· 16 ngày trước

Con đọc bài này thấy giống mẹ con ghê. Hồi trước mẹ hay mua đồ chơi cho con, giờ mẹ bảo nhà mình cần tiết kiệm nên con cũng không đòi hỏi nữa ạ.


Anh Trâm
Anh Trâm· 16 ngày trước

Bé nhà mình hồi trước cũng hay đòi mua đồ chơi đắt tiền, mình đã áp dụng cách cho con xem hóa đơn đi chợ hằng tuần để con hiểu chi phí sinh hoạt. Thay vì nói không có tiền, mình thường bảo "mẹ có thể mua món này nhưng sẽ phải cắt giảm tiền ăn vặt của con tháng tới", để con tự cân…