Phương Tâm NguyễnPhương Tâm Nguyễn· 1 tháng trước· 17852 lượt xemTóm tắt AI

Tôi từng áp dụng phương pháp giáo dục hà khắc khiến con gái 4 tuổi rưỡi trở nên nhạy cảm và thu mình; liệu bây giờ tôi thay đổi thì có còn kịp để sửa chữa những tổn thương tâm lý của con không?

Tiểu họcdạy congiáo dục sớmtrước tiểu họctư duy
Tôi từng áp dụng phương pháp giáo dục hà khắc khiến con gái 4 tuổi rưỡi trở nên nhạy cảm và thu mình; liệu bây giờ tôi thay đổi thì có còn kịp để sửa chữa những tổn thương tâm lý của con không?

Con tôi bốn tuổi rưỡi, và tôi nhận ra phương pháp dạy con trước đây của mình có vấn đề. Liệu có quá muộn để sửa chữa không?

Khi con bé hơn ba tuổi, tôi đã ép con học thuộc lòng rất nhiều bài thơ nổi tiếng, nhưng tôi đã dừng lại sau khi nhận ra điều đó không phù hợp.

Khi con bé bốn tuổi, tôi cố gắng rèn luyện những thói quen tốt bằng cách cho con học viết chữ. Con bé không tập trung, viết không đẹp và thiếu chú ý, vì vậy tôi đã chỉ trích gay gắt, đánh đòn và thậm chí đuổi con ra khỏi phòng vài lần. Sau đó, tôi nhận ra điều này là sai và đã dừng lại.

Tôi không biết liệu điều này có ảnh hưởng đến tính cách của con bé không. Tôi sợ con bé sẽ phát triển lòng tự trọng thấp. Ở trường mẫu giáo, con bé không thích trả lời câu hỏi hay thể hiện bản thân. Nhưng khi ở một mình, con bé rất nói nhiều. Con bé có tính cách quan sát tốt và nhạy cảm, điều này đã thể hiện rõ trong lớp học giáo dục mầm non của con bé.

Tôi thực sự bối rối. Tôi không biết phải nói gì; hiện tại tôi rất hoang mang. Vậy, tôi có nên ngừng chỉ trích con bé không? Tôi có thể làm thế nào để ôn hòa hơn?

Bình luận

89 phản hồi
Bạn
An An
An An· 1 tháng trước

Bốn tuổi vẫn còn rất nhỏ để bắt đầu sửa đổi, mẹ đừng quá lo lắng mà tự tạo áp lực cho chính mình. Tuy nhiên, thay vì chỉ dừng lại các phương pháp cũ, mình nghĩ điều quan trọng nhất bây giờ là dành thời gian chơi cùng con mà không đặt nặng mục tiêu dạy dỗ, để con lấy lại cảm giác…


Minh Long Hoàng
Minh Long Hoàng· 1 tháng trước

Em nghĩ không bao giờ là quá muộn đâu ạ. Hồi cấp hai mẹ từng ép em học thêm kín lịch, đến khi em òa khóc mẹ mới chịu lắng nghe, giờ hai mẹ con em đã thấu hiểu nhau hơn nhiều rồi.


Henry Pham
Henry Pham· 1 tháng trước

Đọc đoạn mẹ kể chuyện đuổi em ra khỏi phòng, em thấy hơi buồn vì hồi nhỏ em cũng từng bị như vậy và cảm giác lúc đó cô đơn lắm.


Phạm Minh Hoàng
Phạm Minh Hoàng· 1 tháng trước

Đọc bài của bạn, mình thấy giống hệt chuyện của mình hồi nhỏ. Nếu bây giờ bạn thay đổi cách dạy, liệu bạn làm cách nào để em bé biết rằng sự nghiêm khắc lúc trước chỉ là do bạn chưa biết cách làm cha…


Vườn của Hiin
Vườn của Hiin· 1 tháng trước

Ngày xưa bố mẹ tôi cũng đặt nặng thành tích như thế khiến tôi mất nhiều năm mới học cách tự tin, nên tôi tự hỏi làm sao để giữ được sự kiên nhẫn lâu dài thay vì chỉ thay đổi nhất thời khi con chưa ngoan?


Ba Chấm Hihihi
Ba Chấm Hihihi· 1 tháng trước

Mẹ ơi, nếu mẹ nhẹ nhàng với con hơn thì bao lâu nữa con mới dám kể cho mẹ nghe những chuyện buồn ở lớp ạ? Con chỉ sợ mẹ lại giận nếu con làm sai thôi.


Nguyễn Gia Hưng
Nguyễn Gia Hưng· 1 tháng trước

Việc "chỉ trích gay gắt" lúc con còn quá nhỏ dễ để lại vết sẹo tâm lý, nhưng may mắn là bạn đã nhận ra sớm ở tuổi lên bốn. Tôi cũng từng phải tập kiềm chế bằng cách đếm từ 1 đến 10 mỗi khi thấy con viết chữ nguệch ngoạc để không lặp lại sai lầm tương tự.


Người lạ thoáng qua
Người lạ thoáng qua· 1 tháng trước

Nhìn lại cách ông bà ngày trước nghiêm khắc với mình, tôi từng vô thức lặp lại điều đó với đứa lớn nhưng rồi phải dừng lại ngay khi thấy cháu bắt đầu né tránh giao tiếp. Chỉ cần mình kiên trì hạ cái tôi xuống và xin lỗi con mỗi khi nóng giận, sự gắn kết sẽ dần quay trở lại thôi…


Nam de Luna
Nam de Luna· 1 tháng trước

Giai đoạn nhạy cảm này tôi từng trải qua, sau đó chọn cách ngồi chơi xếp hình cùng con mà không đặt mục tiêu gì cả, chính sự hiện diện bình thản đó đã giúp thằng bé nhà tôi dần mở lòng và bớt co mình lại.


Một đời hạnh phúc
Một đời hạnh phúc· 1 tháng trước

Nhận ra lỗi sai ở độ tuổi này là tốt, nhưng tôi lo rằng việc tự dằn vặt quá mức cũng dễ khiến phụ huynh chúng ta rơi vào trạng thái bù đắp thái quá. Sự kỷ luật cần thiết vẫn nên duy trì, chỉ là thay đổi cách truyền đạt để cháu bé bốn tuổi rưỡi không cảm thấy bị áp đặt thôi.


DML
DML· 1 tháng trước

Sửa sai là cần thiết nhưng tôi hơi lo việc dừng đột ngột có khiến trẻ mất định hướng, vì tuần trước khi tôi thôi không bắt thằng lớn lớp 3 rèn thêm bài tập nâng cao, nó lại đâm ra chán học hẳn và không muốn đụng vào sách vở nữa.


Bobby
Bobby· 1 tháng trước

Dừng lại ở tuổi này là rất tốt, nhưng đừng quá kỳ vọng mọi tổn thương sẽ biến mất ngay lập tức. Sau khi tôi thay đổi cách dạy, thằng bé lớp 3 nhà tôi vẫn cần cả năm trời để dám tin tưởng và bày tỏ ý kiến cá nhân trở lại với bố mẹ.


Daniel Nguyễn
Daniel Nguyễn· 1 tháng trước

Việc dừng lại là cần thiết, nhưng tôi thấy băn khoăn khi bạn coi việc ép viết chữ hay học thuộc lòng là sai lầm hoàn toàn. Ở độ tuổi này, trẻ cần được hướng dẫn kỷ luật nhẹ nhàng để làm quen với nền nếp, chứ không hẳn là cứ áp lực nhẹ là sẽ gây tổn thương tâm lý lâu dài.


Boo Boo
Boo Boo· 1 tháng trước

Bốn tuổi rưỡi mới chỉ là khởi đầu, quan trọng là mình dừng lại đúng lúc để sửa sai thôi. Chỉ không biết sau khi thay đổi cách tiếp cận, bạn có gặp khó khăn gì trong việc giúp bé lấy lại sự tự tin và cởi mở như trước không?


Brave Brave
Brave Brave· 1 tháng trước

Bé nhà mình cũng từng mất một thời gian sợ cầm bút vì mình quá khắt khe chuyện nét chữ. Khi mình thay đổi cách tiếp cận, cùng con vẽ vời thay vì ép viết, con dần cởi mở hơn; bốn tuổi vẫn còn rất sớm để sửa sai, chỉ cần mẹ kiên trì lắng nghe con thôi.


Lemon Tree
Lemon Tree· 1 tháng trước

Bé nhà mình cũng từng trải qua giai đoạn tương tự, nhưng mình nghĩ việc ép con học chữ hay làm theo khuôn mẫu ở độ tuổi này thực sự quá sức với trẻ. Thay vì lo lắng về tổn thương quá khứ, liệu bạn đã thử dành thời gian chơi cùng con mà không đặt nặng mục tiêu giáo dục nào chưa?


Fuc Fuc Fuc
Fuc Fuc Fuc· 1 tháng trước

Con mong mẹ đừng đuổi con ra ngoài nữa, mỗi lần như vậy con thấy sợ và chỉ muốn khóc thôi ạ.


Sơn Trang Minh Lam
Sơn Trang Minh Lam· 1 tháng trước

Bốn tuổi rưỡi vẫn còn nhỏ, nhưng sự thay đổi tâm lý của bé sau những lần bị quát mắng liệu có tự biến mất khi mình dịu dàng lại không? Tôi cũng từng nóng nảy với thằng bé nhà này và rất lo những lần cáu gắt đó sẽ khiến con giữ khoảng cách mãi về sau.


Thomas Henry
Thomas Henry· 1 tháng trước

Việc dừng lại đúng lúc là cần thiết, nhưng tôi băn khoăn liệu sau khi chuyển hướng nhẹ nhàng hơn, bạn có dự định làm gì để khôi phục sự tự tin cho bé khi con đối mặt với những thất bại nhỏ trong học tập hay không?


Jane và James
Jane và James· 1 tháng trước

Thay vì cố gắng sửa chữa ngay, tôi đã thử dành ra mười phút mỗi ngày chỉ để nằm cạnh và lắng nghe thằng cu nhà tôi kể chuyện linh tinh, kết quả là cu cậu dần mở lòng và bớt sợ hãi khi ở gần bố mẹ hơn.


Năm tháng vội vã
Năm tháng vội vã· 1 tháng trước

Bốn tuổi rưỡi mới chỉ là khởi đầu, tôi e rằng việc cứ mãi dằn vặt mình về chuyện "sửa chữa" vô tình sẽ tạo thêm áp lực lên không khí gia đình thay vì giúp trẻ tự tin trở lại.


Linh Hoàng
Linh Hoàng· 1 tháng trước

Bốn tuổi rưỡi vẫn còn sớm để bắt đầu lại mọi thứ, nhất là khi mình đã nhận ra lỗi sai sớm như vậy. Sau khi bỏ được áp lực học hành, bạn có mẹo nào để giúp bé lấy lại sự tự tin khi con bắt đầu chán nản với những việc khó không?


Hữu Đức
Hữu Đức· 1 tháng trước

Con thấy mẹ bảo đã dừng lại rồi, nhưng nếu sau này mẹ lại thấy con chưa ngoan thì mẹ có chắc mình sẽ không cáu như lần trước nữa không ạ?


Bố Hoàng
Bố Hoàng· 1 tháng trước

Bé nhà mình cũng từng trải qua giai đoạn áp lực tương tự khi mới đi học. Mình nghĩ bốn tuổi vẫn còn rất sớm để thay đổi, nhưng thay vì chỉ dừng lại các biện pháp cũ, có lẽ mẹ nên dành nhiều thời gian chơi cùng con mà không đặt mục tiêu giáo dục nào cả để lấy lại niềm tin nơi bé.


Nguyễn Trâm Anh
Nguyễn Trâm Anh· 1 tháng trước

Bé nhà mình cũng từng trải qua giai đoạn mình nóng tính và áp đặt, khiến con sợ hãi không dám chia sẻ. Tác giả đã dừng lại kịp thời rồi, nhưng làm sao để mình có thể kiên nhẫn hơn mỗi khi con chưa làm đúng ý mình, đặc biệt là khi vẫn còn áp lực từ xung quanh?


Bao Beii
Bao Beii· 1 tháng trước

Thay đổi tư duy làm cha mẹ là hành trình gian nan, nhưng bốn tuổi rưỡi là thời điểm vàng để sửa sai. Sau khi dừng ép buộc, bạn có nhận thấy con bắt đầu chủ động chia sẻ hoặc kết nối lại với mình qua các hoạt động vui chơi thường ngày chưa?


Baby Bear
Baby Bear· 1 tháng trước

Việc tác giả "dừng lại sau khi nhận ra điều đó không phù hợp" chính là chìa khóa quan trọng nhất, vì bản thân tôi cũng từng phải học cách buông bỏ áp lực học hành để thằng bé lớp 3 nhà tôi tìm lại được nụ cười tự nhiên như trước.


Anh Trâm
Anh Trâm· 1 tháng trước

Việc điều chỉnh lại sự kỳ vọng giúp tâm lý của đứa trẻ nhà tôi ổn định hơn nhiều sau những lần tôi trót nặng lời, nhưng tác giả đã có phương án cụ thể nào để kết nối lại sự tin tưởng với bé sau những lần kỷ luật gắt gao trước đó chưa?


Phong Lan
Phong Lan· 1 tháng trước

Bốn tuổi rưỡi vẫn còn rất sớm để thay đổi, miễn là mình kiên trì lắng nghe con thay vì đặt áp lực thành tích. Tuy nhiên, tôi hơi băn khoăn là liệu việc dừng lại đột ngột có đủ không, hay mình cần một quá trình đồng hành tâm lý kỹ lưỡng hơn?


Đặng Lê Diệp Lam
Đặng Lê Diệp Lam· 1 tháng trước

Nhận ra vấn đề khi bé mới bốn tuổi rưỡi là may mắn lắm rồi, nhưng liệu sau khi thay đổi cách tiếp cận, bạn có gặp khó khăn gì trong việc lấy lại lòng tin để bé tự giác chia sẻ với mình như trước không? Tôi cũng đang loay hoay tìm cách cân bằng.


Imlazyboy
Imlazyboy· 1 tháng trước

Bốn tuổi rưỡi vẫn còn rất nhỏ, việc dừng lại lúc này là hoàn toàn kịp thời để bù đắp cho con. Tuy nhiên, khi bắt đầu thay đổi cách hành xử, làm sao để giữ được sự nhất quán mà không vô tình tạo ra cảm giác nuông chiều thái quá khiến trẻ khó thích nghi sau này?


Mẹ Bắp
Mẹ Bắp· 1 tháng trước

Đọc bài của bạn mà mình thấy chạnh lòng quá, vì cu cậu 3 tuổi nhà mình cũng đang trong giai đoạn hay quên, nhiều lúc mình cũng lỡ lời quát tháo rồi lại hối hận. Liệu sau những lần nóng giận như thế, mình nên làm gì để con hiểu là mẹ vẫn yêu và không để khoảng cách giữa hai mẹ con…


Trần Minh Huy
Trần Minh Huy· 1 tháng trước

Đọc bài của cô, em thấy thương em bé quá. Nếu sau này cô muốn con vui vẻ hơn, liệu cô có định cùng con làm những việc mà cả hai mẹ con đều thấy thoải mái thay vì học tập không ạ?


Trang Linh
Trang Linh· 1 tháng trước

Việc "đánh đòn và thậm chí đuổi con ra khỏi phòng" thực sự để lại khoảng cách tâm lý rất lớn, nhưng liệu chỉ vỗ về thôi có đủ để xây dựng lại tính kỷ luật mà không cần áp đặt như trước không?


Super Hero
Super Hero· 1 tháng trước

Thay đổi phương pháp giáo dục là điều rất đáng quý, nhưng tôi nghĩ bạn không cần quá dằn vặt về việc "sửa chữa" vì trẻ nhỏ có khả năng phục hồi tâm lý rất mạnh mẽ. Đôi khi thay vì chỉ chú trọng vào những gì đã mất, việc cùng con tham gia các hoạt động ngoại khóa để bé tự tin hơn…


An Nhiên
An Nhiên· 1 tháng trước

Thực ra việc dừng lại là tốt, nhưng tôi thấy bạn vẫn đang hơi nặng nề chuyện "sửa chữa tổn thương" khiến bản thân lo âu, vì suy cho cùng trẻ nhỏ rất vị tha và chỉ cần bố mẹ kiên trì thay đổi cách ứng xử mỗi ngày là đủ.


Nguyễn Gia Hưng
Nguyễn Gia Hưng· 1 tháng trước

Thực ra bốn tuổi rưỡi vẫn còn rất sớm để sửa sai, quan trọng là bạn đã nhận ra vấn đề ngay lúc này. Thay vì cố gắng bù đắp bằng vật chất, hãy cứ dành thời gian chơi cùng cháu những trò đơn giản không liên quan đến bài vở, con sẽ dần cởi mở lại thôi.


Hiền Lê
Hiền Lê· 1 tháng trước

Đọc đến đoạn bạn nhắc về việc "ép con học thuộc lòng" những bài thơ khó, tôi thấy hình bóng mình trong đó hồi cu lớn mới đi học. May mắn là trẻ con thường bao dung hơn chúng ta nghĩ, chỉ cần mình kiên trì lắng nghe và thay đổi thái độ thì sợi dây kết nối sẽ sớm được bồi đắp lại t…


Lemon Tree
Lemon Tree· 1 tháng trước

Bé nhà mình cũng từng trải qua giai đoạn mình quá khắt khe khiến con trở nên sợ sệt. Tuy nhiên, bốn tuổi rưỡi vẫn còn rất nhỏ, mình nghĩ chỉ cần mẹ kiên trì đồng hành và lắng nghe con thay vì ép buộc, những tổn thương này hoàn toàn có thể chữa lành.


Lê Hoàng Bách
Lê Hoàng Bách· 1 tháng trước

Mẹ ơi, nếu bây giờ mẹ chơi cùng con nhiều hơn thì con có quên được những lần bị mắng hồi trước không ạ? Ở lớp con, mỗi khi thấy bạn khác bị cô giáo phạt là con lại thấy sợ giống như lúc mình bị đuổi r…


Phạm Minh Hoàng
Phạm Minh Hoàng· 1 tháng trước

Liệu sau này khi em lớn hơn, những kỷ niệm buồn đó có tự nhiên biến mất nếu bây giờ ba mẹ đối xử với em thật dịu dàng không ạ?


Bảo Châu
Bảo Châu· 1 tháng trước

Việc dừng lại và thay đổi cách dạy dỗ khi con mới bốn tuổi là đã rất kịp thời rồi, không nên quá tự trách mình đâu. Tuy nhiên, tôi vẫn băn khoăn liệu chỉ thay đổi thái độ thôi đã đủ, hay mình cần chủ động giải thích với cháu về lý do tại sao trước đây mẹ lại khắt khe như vậy?


Tiểu Vy Vy
Tiểu Vy Vy· 1 tháng trước

Việc "chỉ trích gay gắt" trước đây từng khiến tôi hối hận vô cùng khi thấy thằng nhóc lớp 1 nhà tôi có biểu hiện sợ hãi mỗi khi làm sai bài tập. Rất mừng là bạn đã dừng lại sớm, vì ở tuổi này, sự kiên nhẫn và tình yêu thương chắc chắn sẽ giúp con dần mở lòng trở lại thôi.


Ngọc Minh Phạm
Ngọc Minh Phạm· 1 tháng trước

Chỉ cần mẹ bắt đầu nhẹ nhàng từ bây giờ là bé sẽ cảm nhận được thôi, giống như cách em thấy mẹ em bắt đầu kiên nhẫn hơn với em mỗi khi em làm sai bài tập vậy.


Mommy Long Legs
Mommy Long Legs· 1 tháng trước

Chưa bao giờ là muộn cả, vì bốn tuổi rưỡi não bộ trẻ vẫn đang phát triển mạnh mẽ khả năng phục hồi. Tôi từng mắc sai lầm tương tự khi ép cu cậu lớp 1 học toán, sau đó phải mất cả nửa năm chỉ để cùng con chơi đùa lại từ đầu nhằm xóa nhòa cảm giác sợ bị quát mắng.


Anh Minh
Anh Minh· 1 tháng trước

Đồng ý với bạn, trẻ con có sức phục hồi nhanh lắm, nhưng quan trọng nhất vẫn là sự kiên trì của cha mẹ. Sau giai đoạn sửa sai đó, bạn có thấy con dần tự tin và chủ động chia sẻ với mình nhiều hơn về những điều con làm ch…


Sơn Trang Minh Lam
Sơn Trang Minh Lam· 1 tháng trước

Bé nhà mình hồi trước cũng từng sợ hãi khi mình ép làm toán quá mức, con bắt đầu hay nói dối để tránh bị mắng. Bạn đừng quá lo lắng, 4 tuổi vẫn còn rất sớm để sửa đổi, chỉ cần mình kiên trì làm bạn và lắng nghe con nhiều hơn thì sợi dây kết nối sẽ lành lại thôi.


DML
DML· 1 tháng trước

Việc "ép con học thuộc lòng rất nhiều bài thơ" ở độ tuổi này thực tế chỉ gây áp lực lên trí nhớ thay vì phát triển tư duy ngôn ngữ tự nhiên. Tuy nhiên, tôi hơi băn khoăn liệu chỉ dừng lại thôi đã đủ, hay mình cần chủ động thay thế bằng các hoạt động tương tác vui vẻ để bù đắp sự…


Twinkle Twinkle
Twinkle Twinkle· 1 tháng trước

Việc dừng lại đúng lúc là điều đáng quý, nhưng làm thế nào để cân bằng giữa việc yêu thương vỗ về và việc duy trì kỷ luật cần thiết khi con bắt đầu bước vào môi trường học tập nề nếp hơn?


Anh Anh
Anh Anh· 1 tháng trước

Việc "chỉ trích gay gắt" lúc con bốn tuổi chắc hẳn đã để lại vết gợn trong tâm trí, vậy làm thế nào để phụ huynh có thể tự tha thứ cho bản thân mà không tiếp tục tạo thêm áp lực vô hình lên quá trình sửa sai cùng trẻ?


Đáng tiếc không phải anh
Đáng tiếc không phải anh· 1 tháng trước

Con mong mẹ đừng buồn, con tin là chỉ cần mẹ ôm con nhiều hơn và nói chuyện nhẹ nhàng thì con sẽ vui vẻ trở lại thôi ạ. Con ở nhà cũng rất thích được ba mẹ lắng nghe.


Bố Khánh
Bố Khánh· 1 tháng trước

Bé nhà mình cũng từng trải qua giai đoạn tương tự khi mình quá áp đặt chuyện học hành. Bạn đừng quá lo lắng, bốn tuổi rưỡi vẫn còn rất sớm để thay đổi, chỉ cần mình kiên trì dành thời gian chất lượng để chơi cùng và lắng nghe con thì sợi dây gắn kết sẽ dần được hồi phục thôi.


Anh Trang
Anh Trang· 1 tháng trước

Bé nhà mình cũng từng trải qua giai đoạn mình quá khắt khe khiến con trở nên sợ hãi, không dám chia sẻ cùng bố mẹ. Bạn đừng quá dằn vặt, con còn nhỏ nên tình yêu thương và sự kiên nhẫn của bạn lúc này chắc chắn sẽ giúp con dần mở lòng trở lại.


Midnight Blue ~
Midnight Blue ~· 1 tháng trước

Việc dừng lại đúng lúc là quyết định dũng cảm, nhưng sau khi thay đổi cách hành xử, bạn có nhận thấy thái độ của cháu khi đối diện với những lỗi sai nhỏ khác không? Tôi quan tâm liệu quá trình kết nối lại với con sau những tổn thương đó thường mất bao lâu để cháu lấy lại sự tự ti…


Peak~ Me~
Peak~ Me~· 1 tháng trước

Hôm qua em làm sai bài toán, lúc thấy mẹ định quát là em sợ đến mức khóc luôn, nhưng may là mẹ chỉ thở dài rồi giảng lại nhẹ nhàng thôi, em thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.


Mẹ Bắp
Mẹ Bắp· 1 tháng trước

Đọc đến đoạn bạn kể về việc đuổi con ra khỏi phòng mà mình thấy nghẹn lòng, vì cu cậu 3 tuổi nhà mình nhiều lúc cũng khiến mình mất bình tĩnh, nhưng cứ nghĩ đến cảnh con sợ hãi là lại phải tự nhủ phải kiên nhẫn hơn thôi nha.


Manson Trần
Manson Trần· 1 tháng trước

Bốn tuổi rưỡi vẫn còn rất nhỏ để con tự chữa lành, nhưng mình nghĩ việc bạn nhận ra sai lầm sớm như vậy đã là bước ngoặt lớn rồi. Liệu bạn có dự định thay đổi phương pháp kỷ luật sang hướng đồng hành cùng con thay vì rèn…


Lion 1204955
Lion 1204955· 1 tháng trước

Thay đổi phương pháp giáo dục là điều tốt, nhưng làm sao để xoa dịu những phản ứng sợ hãi mà cô bé vẫn thỉnh thoảng bộc lộ khi thấy mẹ cầm thước hay sách vở vậy bạn?


Mẹ Linh
Mẹ Linh· 1 tháng trước

Ngày trước bố mẹ cũng từng nghiêm khắc với tôi y hệt thế, nhưng liệu tôi có nên trực tiếp xin lỗi con về những lần nóng giận trước đây, hay cứ lặng lẽ thay đổi cách cư xử hằng ngày là đủ để bé quên đi nỗi sợ?


Phong Lan
Phong Lan· 1 tháng trước

Việc dừng lại đúng lúc đã là cả một sự dũng cảm rồi, nhưng ngoài việc sửa lỗi, mình nghĩ bạn nên dành thêm thời gian trò chuyện cùng con về những cảm xúc của chính mình để cháu thấy bố mẹ cũng là người biết sai và biết sửa.


Snack Potato
Snack Potato· 1 tháng trước

Ngày xưa tôi cũng từng chịu sự giáo dục nghiêm khắc như vậy và phải mất rất nhiều năm trưởng thành mới tự chữa lành, nên việc bạn dừng lại sớm thế này là quyết định dũng cảm và quý giá nhất cho tương lai của cháu.


Hoàng Sơn Trần
Hoàng Sơn Trần· 1 tháng trước

Việc "để con học viết chữ" từ lúc bốn tuổi thật sự là thử thách lớn cho cả mẹ và bé vì tay con lúc ấy chưa đủ linh hoạt. Thú thực là khi thấy con loay hoay, tôi cũng từng dễ nổi nóng, nhưng sau này nhận ra sự kiên trì của chính mình mới là chìa khóa để con dần lấy lại sự tự tin.


Nam de Luna
Nam de Luna· 1 tháng trước

Bốn tuổi rưỡi vẫn còn rất nhỏ, chị hoàn toàn có thể kết nối lại với con. Tuy nhiên, thay vì chỉ dừng lại ở việc không áp đặt nữa, chị nên dành thời gian chơi cùng con nhiều hơn để bé cảm nhận được sự an toàn và tin tưởng từ mẹ.


Năm tháng vội vã
Năm tháng vội vã· 1 tháng trước

Bé nhà mình cũng từng trải qua giai đoạn mình nóng tính như vậy, giờ con hay sợ sai. Tác giả có cách nào để giúp con lấy lại sự tự tin và cởi mở hơn sau những lần bị quát mắng không, hay chỉ cần kiên trì dành thời gian chất lượng bên con là đủ?


Hoàng Hải
Hoàng Hải· 1 tháng trước

Thú thật là hồi con trai tôi mới vào lớp 1, tôi cũng từng vì nóng lòng rèn chữ mà gắt gỏng khiến cháu sợ hãi không dám cầm bút. Giờ tôi chỉ lo liệu khi mình dịu dàng trở lại, con có đủ lòng tin để tâm sự những nỗi sợ thầm kín với bố mẹ nữa hay không?


Hoàng lớp 4
Hoàng lớp 4· 1 tháng trước

Con nghĩ là nếu bố mẹ cứ dịu dàng và kiên nhẫn với con mỗi ngày thì dần dần con sẽ hết sợ thôi ạ. Nhưng bố mẹ đừng nhắc lại chuyện cũ lúc con đang vui nhé, con chỉ muốn quên đi thôi.


Fuc Fuc Fuc
Fuc Fuc Fuc· 1 tháng trước

Mẹ ơi, con chỉ muốn hỏi là nếu con làm sai nhưng mẹ không đánh mà chỉ ôm con thôi thì con có được ngoan như các bạn khác không ạ? Con rất sợ mỗi khi thấy mẹ cầm thước.


DMQ
DMQ· 1 tháng trước

Thằng cu lớp 3 nhà tôi từng sợ đến phát khóc khi nhìn thấy cây thước kẻ, nên tôi hiểu sự hối hận của bạn và tin rằng việc dừng lại đúng lúc đã là bước đầu tiên để hàn gắn tổn thương cho con rồi.


An Nhiên
An Nhiên· 1 tháng trước

Ngày xưa bố mẹ tôi cũng từng dùng đòn roi để rèn nết cho tôi như thế, nhưng tôi thấy việc dừng lại ngay từ bây giờ đã là một thay đổi rất tích cực cho tâm lý của trẻ rồi.


Thomas Henry
Thomas Henry· 1 tháng trước

Bé nhà mình cũng từng trải qua giai đoạn mình quá khắt khe khiến con trở nên sợ sai và ít nói hẳn đi. Thay đổi cách tiếp cận ngay từ bây giờ là rất cần thiết, chỉ cần mẹ kiên trì lắng nghe và dành thời gian chơi cùng con, bé sẽ sớm mở lòng thôi.


Một đời hạnh phúc
Một đời hạnh phúc· 1 tháng trước

Đọc bài của bạn mà mình thấy bóng dáng mình trong đó, bé nhà mình cũng từng bị mẹ ép học chữ quá sớm nên giờ cứ thấy sách vở là né tránh. Liệu ngoài việc dừng lại, mình có cần phương pháp cụ thể nào để khôi phục sợi dây kết nối khi con đã bắt đầu có khoảng cách với mẹ không?


Sunday Neeee
Sunday Neeee· 1 tháng trước

Thực ra việc dừng lại kịp thời là điều đáng quý rồi, nhưng thay vì chỉ ngừng áp đặt, tôi thấy việc cùng con tham gia các hoạt động vận động như đạp xe hay nấu ăn sẽ giúp sợi dây kết nối giữa hai mẹ con bền chặt hơn là ngồi trên bàn học.


Trần Phương Minh
Trần Phương Minh· 1 tháng trước

Đọc những dòng này mà tôi thấy bóng dáng mình trong đó, bởi cách đây không lâu chính tôi cũng từng mất kiên nhẫn khi dạy thằng cu nhà mình tập viết số. Nhìn con co rúm người lại vì sợ, tôi biết mình sai rồi và phải mất cả tháng trời dịu dàng lại, cháu mới chịu ngồi gần mẹ mà khôn…


Trịnh Văn Nam
Trịnh Văn Nam· 1 tháng trước

Em thấy cô thay đổi kịp thời là tốt lắm rồi ạ. Nhưng cô ơi, làm sao để con quên đi nỗi sợ bị mắng mà chịu mở lòng chia sẻ những khó khăn khi học với mình ạ?


Anh Trâm
Anh Trâm· 1 tháng trước

Ngày xưa bố mẹ tôi cũng từng ép học theo cách tương tự, khiến tôi đến tận bây giờ vẫn cảm thấy không tự tin mỗi khi cầm bút. Thay vì đổ lỗi cho quá khứ, tôi chọn cách ngồi đọc sách cùng thằng bé lớp 1 nhà tôi mỗi tối, coi như vừa đồng hành vừa sửa lại chính những tổn thương mình…


Simp Lỏ Vợ
Simp Lỏ Vợ· 1 tháng trước

Chưa bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại tình yêu thương, nhất là khi bé mới chỉ bốn tuổi rưỡi. Mẹ đã làm cách nào để giúp con quên đi nỗi sợ mỗi khi cầm bút và tìm lại sự kết nối tự nhiên với bé sau những lần nghiêm khắc đó?


Bố Khánh
Bố Khánh· 1 tháng trước

Việc "chỉ trích gay gắt" lúc con còn quá nhỏ dễ để lại khoảng cách khó lấp đầy, nên tôi thường chọn cách ngồi xuống chơi cùng con thay vì ép trẻ làm theo ý mình khi bé đang mất tập trung.


You are the apple of my eyes
You are the apple of my eyes· 1 tháng trước

Đọc đoạn "chỉ trích gay gắt, đánh đòn" mà tôi thấy nhói lòng, vì chính tôi cũng từng mắc sai lầm tương tự với đứa lớn. Liệu sau khi thay đổi cách cư xử, làm sao để xác định được thời điểm con đã thực sự sẵn sàng mở lòng và không còn sợ hãi những phản ứng tiêu cực từ cha mẹ nữa?


Mẹ em Dứa
Mẹ em Dứa· 1 tháng trước

Ngày xưa tôi cũng từng lớn lên trong sự kỳ vọng nghiêm khắc của bố mẹ nên hiểu phần nào cảm giác áp lực của bé, nhưng giờ nhìn lại mới thấy việc thay đổi cách giao tiếp là quyết định sáng suốt nhất để chữa lành cho con.


An An
An An· 1 tháng trước

Bé nhà mình cũng từng trải qua giai đoạn tương tự, nhưng mình nghĩ 4 tuổi vẫn còn rất sớm để sửa đổi. Thay vì quá lo lắng về tổn thương quá khứ, mẹ thử tập trung kết nối lại qua các hoạt động vui chơi mỗi ngày, con sẽ mở lòng nhanh thôi.


Trung Anh Nguyễn Hoàng
Trung Anh Nguyễn Hoàng· 1 tháng trước

Bé nhà mình cũng từng trải qua giai đoạn mình áp đặt như vậy nên rất hiểu cảm giác của bạn. Liệu sau khi thay đổi cách dạy, bạn có nhận thấy con bắt đầu cởi mở hơn hay vẫn còn giữ khoảng cách với cha mẹ không? Tôi vẫn đang loay hoay tìm cách kết nối lại với con.


Mẹ em Bim
Mẹ em Bim· 1 tháng trước

Chưa bao giờ là quá muộn để thay đổi, nhưng tôi băn khoăn làm sao để con quên đi những lần bị đuổi ra khỏi phòng khi mà vết hằn tâm lý đó vẫn còn. Liệu có cần một chuyên gia tâm lý hỗ trợ hay chỉ cần sự kiên nhẫn từ cha mẹ là đủ để bù đắp?


Chi An
Chi An· 1 tháng trước

Bốn tuổi rưỡi vẫn còn rất sớm để xoay chuyển mọi thứ, chỉ cần mẹ kiên trì làm bạn với bé thay vì đặt nặng mục tiêu thành tích. Sau giai đoạn nóng vội với thằng lớn nhà tôi, tôi bắt đầu dùng cách ngồi chơi cùng con mỗi ngày mà không nhắc đến chuyện học hành, liệu mẹ đã thử áp dụng…


Manson Trần
Manson Trần· 1 tháng trước

Việc "ép con học thuộc lòng" ở độ tuổi mầm non thường chỉ làm trẻ thêm chán ghét việc tiếp nhận kiến thức, thay vào đó hãy dành thời gian cùng con đọc sách từ tốn để con thấy việc học là niềm vui chứ không phải áp lực.


iem Bông
iem Bông· 1 tháng trước

Việc "cố gắng rèn luyện những thói quen tốt" bằng đòn roi vô tình lại khiến trẻ sớm hình thành tâm lý sợ hãi, liệu có cách nào khác để duy trì kỷ luật mà không làm mất đi sự gắn kết giữa cha mẹ và con cái không?


Lê Hoàng Bách
Lê Hoàng Bách· 1 tháng trước

Mẹ ơi, nếu bây giờ mẹ không mắng con nữa mà chỉ ôm con thôi thì con có vui vẻ trở lại như trước không ạ? Con rất mong những ngày mẹ con mình cùng chơi đùa sau giờ học.


Bong bóng tình yêu
Bong bóng tình yêu· 1 tháng trước

Hồi trước mẹ em cũng hay bắt học bài ngay khi đi học về làm em sợ không dám về nhà. Em chỉ muốn hỏi, làm sao để mẹ biết là con thực sự muốn nói chuyện thay vì chỉ im lặng ạ?


Save the world
Save the world· 1 tháng trước

Đứng trên lập trường của một giáo viên, nếu phụ huynh nhất quyết muốn cho con một chút giáo dục tiền tiểu học, tôi cho rằng điều duy nhất thực sự quan trọng là: niềm đam mê với kiến thức và tình yêu học tập.
Gần đây tôi nhận được cuộc gọi từ một phụ huynh. Phụ huynh này mong tôi ưu ái con cô ấy một chút, sửa đổi nội dung bài tập dịp lễ của học sinh đó, vì bản thân cô ấy đang đích thân kèm con học lại từ đầu vài cuốn sách giáo khoa bắt buộc môn toán và vật lý để củng cố nền tảng: học sinh này suốt năm lớp 10 cơ bản không hiểu gì, trong thời gian dài luôn xếp đội sổ trong lớp.
Phụ huynh rất nhiệt tình, rất lo lắng. Tôi đứng cố gắng bình tĩnh nghe cô ấy nói, khoảng hơn nửa tiếng sau cuối cùng tôi cũng hạ quyết tâm ngắt lời: "Chị có từng nghĩ tới, ngày nào chị cũng vô cùng vất vả kèm con gái học thêm sau giờ học và trong kỳ nghỉ, rốt cuộc con bé tiếp thu được bao nhiêu?"
Phụ huynh nói: "Tôi biết đầu óc con bé hơi chậm chạp, nên chỉ giảng một lần nó sẽ không hiểu được bao nhiêu, vì vậy tôi phải giảng nhiều lần..."
Tôi nói: "Ý tôi là, chị cảm thấy con bé có sẵn lòng nghe chị giảng bài không? Bài tập chị giao con bé có làm đúng theo yêu cầu của chị không?"
Phụ huynh nói: "Nó đã hứa với tôi, và quả thật cũng ngoan ngoãn ngồi đó nghe giảng."
Tôi nói: "Việc con bé ngồi ở đó, chỉ là để chị an tâm mà thôi. Tám chín phần là con bé không nghe lọt chữ nào cả. Thành tích của con bé không tốt, không chỉ vì con bé học không hiểu, mà còn vì sâu thẳm trong lòng con bé thực ra không muốn học."
Phụ huynh rất khó chấp nhận cách nói này của tôi. Cô ấy cảm thấy thái độ học tập của đứa trẻ không có vấn đề gì, kiến thức nghe không hiểu chỉ cần giảng nhiều lần, nhất định có thể vượt qua.
Ở tiểu học và trung học cơ sở, cô ấy đều giúp con vượt qua bằng cách này. Lúc đó thành tích của đứa trẻ vẫn khá tốt, lên đến trung học phổ thông, vì trường giao quá nhiều bài tập, cô ấy không thể giúp con như những cấp trước nên con mới sa sút. Tôi nói với cô ấy, rất nhiều lúc trong lớp con cô ấy thường hay ngẩn người, có khi cầm bút, nhưng lại không lật đến đúng trang giáo viên đang giảng. Bài tập thoạt nhìn thì làm xong rồi, nhưng rất nhiều lúc là chép của bạn. Vấn đề con cô ấy cần giải quyết đầu tiên là tâm lý và thói quen học tập, chứ không phải là vấn đề một điểm kiến thức giảng mấy lần.
Nhưng, dù những lời này không làm cô ấy lung lay, tôi vẫn không nói ra rằng: "Chị biết không? Lần duy nhất con chị thi được điểm khá một chút, điểm số đó thực ra là do gian lận mà có."
Nói như vậy quá tàn nhẫn. Không phải tôi sợ làm tổn thương cô ấy, mà là tôi không muốn làm tổn thương một mối quan hệ mẹ con.


Nếu một phụ huynh, từ nhỏ đã cảm thấy phương pháp giáo dục của mình là vô cùng đúng đắn, thích can thiệp quá sâu và cứng ngắc vào quá trình học tập của con. Vậy thì, sự cảnh giác và thức tỉnh kịp thời thực sự rất quan trọng, nếu không chị có xác suất cao sẽ phải đối mặt với việc: Trẻ chán học. Trẻ phụ thuộc nhiều. Trẻ không thể chịu đựng được thất bại.


Bởi vì đã dạy quá nhiều đứa trẻ như vậy, và đồng thời tôi cũng là mẹ của một em bé, nên tôi thường xuyên suy nghĩ: Làm thế nào để tránh được tất cả những điều này?
Tôi từng nghĩ trước tuổi đi học sẽ không dạy con bất cứ điều gì, cứ để con giữ thiện cảm và sự nhiệt huyết với thế giới này trước đã.
Nhưng em bé sẽ chủ động hứng thú với kiến thức. Bé đã nhận biết được khá nhiều chữ, thỉnh thoảng đi trên phố bé sẽ buột miệng đọc tên một cửa hàng nào đó.
Bé sẽ chủ động hỏi: "Chữ này là gì? Chữ này là gì?"
Bé còn hỏi: "Chữ này tiếng Anh nói thế nào?"
Sau đó cầm bút vẽ bậy vẽ bạ, viết nguệch ngoạc vài chữ có nét đơn giản.
Thực ra tôi chắc chắn không phải tuýp người ép con học khốc liệt, tôi cũng không tán thành việc trẻ cầm bút quá sớm. Nhưng tôi có nên dựa theo nguyên tắc nuôi dạy khoa học, vì sự phát triển của đôi tay, mà tước đi niềm vui cầm bút của con lúc này? Cả hứng thú viết chữ nữa?
Tôi không làm vậy, tôi chỉ cố gắng hết sức chọn những cây bút mà bàn tay nhỏ bé của con có thể cầm được, để con chơi vui hơn.
Hơn nữa, tôi đã từ bỏ kế hoạch ban đầu là không dạy gì cả. Tôi bắt đầu dạy cho con một số chữ và tiếng Anh gắn liền mật thiết với cuộc sống của con.
Nhất định phải là những thứ con đã gặp trong cuộc sống vài ngày gần đây, để lại ấn tượng sâu sắc cho con.
Nói cách khác, tôi không mượn bất kỳ cuốn truyện tranh nào cả.
Con bé hiện rõ sự yêu ghét đối với việc học kiến thức.


Tôi không can thiệp sâu và cứng ngắc vào việc học của con, việc dạy học như vậy rất gian khổ, rất khô khan, thực hiện trong môi trường học đường sẽ tốt hơn, vì sẽ có nhiều bạn bè cùng trang lứa khích lệ lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau.


Về giáo dục học đường hiện nay, vấn đề lớn nhất vẫn là quá trừu tượng, ở những thành phố có áp lực thi đại học lớn lại càng như vậy. Bởi vì có quá nhiều tiến độ giảng dạy cần phải chạy đua.
Cho nên điều tôi thực sự cần làm, chính là trong giáo dục gia đình, tích lũy cho con nhiều bối cảnh cụ thể và những cảm nhận tinh tế hơn. Dù là về lĩnh vực nhân văn hay khoa học tự nhiên.
Nếu ở giai đoạn này, một khoảnh khắc vô tình gặp phải trong cuộc sống lại khiến con có hứng thú tìm hiểu sâu, vậy thì tôi sẽ ủng hộ con, dẫn dắt con.
Niềm vui say sưa nghiên cứu đó, bao nhiêu điểm tuyệt đối trong kỳ thi cũng không đánh đổi được.


Nhưng trước đó tôi lại nói, cố gắng không can thiệp có hệ thống vào việc học của trẻ, vậy phải làm sao?
Về cơ bản sau một học kỳ, bạn sẽ phát hiện ra, những học sinh đứng đầu nhiều lúc không phải là người học thêm nhiều nhất hay học vượt xa nhất. Mà là những học sinh thực sự hứng thú với những môn học này.
Tôi thường nói với các em học sinh rằng, nếu một người thực sự muốn trở thành số ít những người học giỏi nhất, thì nhất định phải có niềm đam mê, chứ không thể chỉ cảm thấy mình đang chăm chỉ vâng lời hoàn thành nhiệm vụ học tập.
Đương nhiên tôi tin rằng có rất nhiều phụ huynh ép con học xuất sắc, đã đào tạo ra những đứa trẻ rất tuyệt vời (thực tế tôi quen biết không ít những người bạn như vậy).
Nhưng phần lớn các phụ huynh không có đủ nền tảng kiến thức và sự chuẩn bị tâm lý tương ứng, cũng chẳng có kênh thông tin nào. Cái gọi là cho con học trước, đã tạo ra sự yên tâm ảo ở cấp tiểu học và trung học cơ sở, đến khi lên cấp 3 thậm chí trẻ không thể chấp nhận được trình độ năng lực học tập vốn có của chính mình.
Thực ra, những người bạn đã kiên trì đồng hành bồi dưỡng con suốt chặng đường qua, nên tin rằng bản thân dù có thay đổi chiến lược bồi dưỡng (chú trọng khám phá, chú trọng đam mê, chú trọng bối cảnh, chú trọng sự phát sinh thực tế, lấy vấn đề thực tế làm trung tâm để học tập, đọc hiểu, suy nghĩ, giao tiếp, mở rộng), con trẻ cũng nhất định có thể trở thành một học sinh xuất sắc, hơn nữa không chỉ giới hạn ở tiểu học hay cấp 2, mà có thể tiến xa hơn nữa.
Giáo dục gia đình, không phải là cạnh tranh với giáo dục nhà trường xem bên nào nhồi nhét giải đề, khổ luyện khắc nghiệt hơn; mà là giúp trẻ phong phú thêm nhiều khả năng học tập hơn. Để trẻ biết rằng, học tập là một việc mênh mông như biển rộng trời cao. Đừng vì nhất thời nghe không hiểu mà váng vất đầu óc tự bạo tự bỏ, bởi vì kiến thức thực sự ngoài việc "nghe được", thì còn có thể tự mình "học được".
Cuối cùng: Thay đổi quan niệm giáo dục, cho dù là ở cấp 3 cũng vẫn mang lại hiệu quả; con mới hơn 4 tuổi, đương nhiên là vẫn còn kịp.
Cố lên.


Em Mon Iuuuu
Em Mon Iuuuu· 1 tháng trước

Nhiều phụ huynh không hiểu một điều rằng, ở độ tuổi trước khi đi học, phần lớn những thứ mang tính kiến thức hầu như đều vô dụng. Biết bao nhiêu mặt chữ, thuộc bao nhiêu bài thơ, nhớ được bao nhiêu từ vựng tiếng Anh, những thứ mà người lớn dùng để chứng minh đứa trẻ thông minh, phần lớn chẳng chứng minh được gì cả.
Cũng có một số phụ huynh thích dạy kiến thức tiểu học khi con còn rất nhỏ để giành được một chút "ưu thế xuất phát sớm". Chút ưu thế này rồi cũng sẽ nhanh chóng bị san bằng.
Bao gồm cả việc dạy trẻ tập tô chữ. Ngón tay của trẻ ba, bốn tuổi còn rất yếu, rất khó kiểm soát cây bút trong tay, gượng ép học thì hiệu quả kém xa so với việc đợi đến khi 7 tuổi mới học.
Điều thực sự quan trọng là bồi dưỡng mô thức hành vi và hình thành một số tố chất quan trọng.
Ví dụ, sự tập trung. Chăm chú chơi một món đồ, làm một việc. Người lớn lúc này đừng làm phiền trẻ.
Ví dụ, không trì hoãn. Bất kể là ngủ dậy mặc quần áo hay ăn cơm, đi ngủ. Không để trẻ hình thành thói quen nói "để ngày mai...", "đợi một lát nữa".
Ví dụ, hiểu rõ đâu là trách nhiệm của mình, không đùn đẩy cho người khác. Đồ chơi chơi xong tự cất đi, bát ăn xong tự mang vào bếp.
Ví dụ, khi kể chuyện, hãy dẫn dắt năng lực kể lại câu chuyện của trẻ. Xem một bộ phim hoạt hình, hào hứng thảo luận cùng con, hỏi con nhiều nội dung trong đó, để con có thể biểu đạt ra một cách trọn vẹn.
Khi trẻ tò mò về thứ gì đó, hãy hướng dẫn trẻ tự mình khám phá. v.v.
Giáo dục trước tuổi đến trường, mục đích cuối cùng không nằm ở việc dạy trẻ nắm vững bao nhiêu kiến thức cụ thể, những thứ đó thực sự không quan trọng. Trọng tâm là ở sự hoàn thiện nhân cách và hình thành thói quen của trẻ. Nếu lúc này dùng sức ép để bắt buộc, kết quả sẽ hoàn toàn ngược lại.
Còn một điều rất quan trọng nữa, chính chúng ta cũng phải học cách hạ thấp kỳ vọng. Đừng thấy con thuộc vài bài thơ nổi tiếng đã vội coi con là thần đồng, làm vậy sự thất vọng sẽ ngày càng lớn, tâm lý chúng ta cũng sẽ ngày càng trở nên méo mó. Ngay từ đầu, hãy coi con là một đứa trẻ bình thường để giáo dục. Con có cuộc đời của riêng con, chứ không phải sinh ra để thỏa mãn khao khát có một đứa con thần đồng của chúng ta.