Người ngoài hành tinhNgười ngoài hành tinh· 1 tháng trước· 17925 lượt xemTóm tắt AI

Có nên yêu thương con vô điều kiện?

Chăm condạy contư duyyêu thương conchăm con
Có nên yêu thương con vô điều kiện?

Tôi luôn trăn trở rằng, sai lầm lớn nhất của người lớn chúng ta là thường đảo ngược thứ tự của tình yêu thương: bắt trẻ phải ngoan, phải chứng minh bản thân thì mới được yêu. Khi chúng ta trói buộc tình yêu với biểu hiện của con, điều trẻ học được trước tiên không phải là đạo lý hay sự tự giác, mà là kỹ năng nhìn sắc mặt và diễn kịch để không làm người lớn thất vọng.

Thực chất, tình yêu vô điều kiện không hề vĩ đại hay đồng nghĩa với việc chiều chuộng, nhượng bộ mọi đòi hỏi vô lý của trẻ. Nó đơn giản là việc bạn tạo ra một nền tảng an toàn, nơi trẻ hiểu rõ một giới hạn: con có thể làm sai, có thể bị phạt và phải chịu trách nhiệm cho hậu quả, nhưng con sẽ không bao giờ bị tước đi tình yêu hay đánh mất mối gắn kết với gia đình chỉ vì một lần thất bại đó.

Nhiều người nghĩ nghiêm khắc, thậm chí sỉ nhục một chút thì con mới nhớ lâu. Nhưng sự thật là, cảm giác an toàn mới là tiền đề để kỷ luật phát huy tác dụng. Khi một đứa trẻ biết rằng mình không bị đánh giá là "kẻ tồi tệ" khi mắc lỗi, não bộ của chúng sẽ không cần bật chế độ phòng vệ bằng cách nói dối, đổ lỗi hay chống đối. Chúng sẽ dám nói thật và sẵn sàng đối mặt với trách nhiệm hơn. Kỷ luật là để uốn nắn hành vi, tuyệt đối không dùng sự tổn thương nhân phẩm để đổi lấy sự phục tùng.

Tôi rất thấu hiểu sự mệt mỏi của các bậc cha mẹ sau một ngày dài làm việc, khi quay về với một căn nhà bừa bộn và những đứa trẻ ồn ào. Không ai bắt bạn phải làm một vị thánh ôn hòa 24/24 giờ. Yêu thương vô điều kiện đôi khi chỉ là một ranh giới cuối cùng: dù tôi có nổi cáu hay mất kiểm soát, tôi cũng không lấy "ba/mẹ không yêu con nữa" làm vũ khí. Bạn đã lớn tiếng rồi, khi bình tĩnh lại có thể nói một câu "Vừa rồi mẹ nói hơi nặng lời, nhưng sự việc vẫn cần phải sửa đổi, chúng ta làm lại từ đầu nhé", bản thân điều này đã là một tấm gương cho trẻ. Điều trẻ học được từ đây không chỉ là được yêu thương, mà còn là mối quan hệ nếu có vấn đề thì cũng có thể được sửa chữa.

Điều tôi thực sự lo sợ chưa bao giờ là một đứa trẻ hư, mà là những đứa trẻ quá đỗi "hiểu chuyện" do sợ hãi. Thế giới ngoài kia vốn dĩ đã luôn đánh giá con người bằng những bảng điểm, năng suất và sự vừa mắt. Nếu gia đình cũng lặp lại logic đó, những đứa trẻ sẽ phải tự cắt xén nhu cầu bản thân từ sớm để làm hài lòng cha mẹ. Chúng lớn lên trong sự mệt mỏi, mang theo một bảng đánh giá trong lòng và không bao giờ có được sự tự tin vững vàng.

Bình luận

77 phản hồi
Bạn
Sunday Neeee
Sunday Neeee· 1 tháng trước

Ranh giới giữa việc chấp nhận con người thật của trẻ và việc thiết lập kỷ luật thép đôi khi rất mong manh trong thực tế sinh hoạt hàng ngày. Tác giả có thể chia sẻ cụ thể hơn cách giữ vững giới hạn khi con lặp lại cùng một lỗi sai nhiều lần mà không khiến trẻ cảm thấy bị bố mẹ từ…


26 tháng 4
26 tháng 4· 1 tháng trước

Đọc đoạn ba mẹ bảo "con có thể làm sai", em thấy hơi khó hiểu vì thực tế ở nhà mỗi lần con sai là bố mẹ vẫn giận lắm, đâu có cảm giác an toàn như bài viết mô tả đâu ạ.


Stella Le
Stella Le· 1 tháng trước

Đúng là "kỹ năng nhìn sắc mặt" của trẻ rất đáng sợ nếu chúng ta cứ lấy sự yêu thương ra làm điều kiện trao đổi. Tôi đã thử tách biệt cảm xúc với hành vi của cu cậu lớp 9 nhà tôi, kết quả là nó tự tin nhận sai sớm hơn thay vì cố tình giấu giếm hay nói dối.


Ngọc Minh Phạm
Ngọc Minh Phạm· 1 tháng trước

Đọc bài của cô chú, em thấy nhẹ nhõm hẳn vì ở trường nhiều lúc chỉ cần điểm thấp là em sợ về nhà bị bố mẹ lạnh nhạt chứ không phải vì sợ bài tập khó.


Mẹ của 2 em bé
Mẹ của 2 em bé· 1 tháng trước

Việc tách biệt hành vi và bản chất của con là chìa khóa giúp tôi giữ bình tĩnh, ví dụ như thay vì quát mắng, tôi thường cùng con ngồi lại để phân tích hậu quả sau khi cơn giận của cả hai đã qua.


Imlazyboy
Imlazyboy· 1 tháng trước

Ngày xưa bố mẹ cứ "thương cho roi cho vọt" nên tôi luôn sống trong nơm nớp, giờ thử cách này với hai đứa nhỏ mới thấy việc giữ được sự kiên nhẫn khi con sai phạm quả là một thử thách khó hơn nhiều.


Daniel Nguyễn
Daniel Nguyễn· 1 tháng trước

Lý thuyết tách biệt hành vi và con người là rất hay, nhưng trong thực tế khi thằng cu lớp 9 nhà tôi cố tình tái phạm cùng một lỗi, sự kiên nhẫn của cha mẹ thường bị bào mòn.


Minh Long Hoàng
Minh Long Hoàng· 1 tháng trước

Đọc bài của cô làm em nhớ hôm qua em lỡ làm vỡ cái bình hoa, thay vì quát mắng, mẹ chỉ hỏi con có sao không. Chính sự bình tĩnh đó làm em tự thấy hối lỗi và muốn dọn dẹp ngay.


Bao Beii
Bao Beii· 1 tháng trước

Công nhận là ranh giới giữa yêu thương và nuông chiều rất mong manh, nhất là khi thằng bé nhà tôi cứ hay lặp lại cùng một lỗi sai. Làm sao để giữ được sự kiên nhẫn mà vẫn giúp con nhận ra hệ quả của hành vi mà không khiến con thấy mình bị chối bỏ nhỉ?


Phong Lan
Phong Lan· 1 tháng trước

Đúng là không nên gắn tình yêu với kết quả học tập hay sự ngoan ngoãn, nhưng tôi vẫn băn khoăn về ranh giới giữa yêu vô điều kiện và kỷ luật. Nếu con cố tình làm sai nhiều lần mà mình vẫn giữ thái độ bao dung, liệu có khiến con hiểu lầm rằng hành vi đó được chấp nhận?


Nam Khánh
Nam Khánh· 1 tháng trước

Ngày xưa bố mẹ cứ gắn tình thương với điểm số làm tôi áp lực suốt cả thời đi học, nên giờ tôi cố gắng tách biệt lỗi sai của thằng cu lớp 4 với cảm xúc cá nhân để cháu không phải gồng mình diễn kịch với bố mẹ.


Nguyễn Trâm Anh
Nguyễn Trâm Anh· 1 tháng trước

Ranh giới giữa việc chấp nhận con người của trẻ và việc uốn nắn hành vi sai trái đôi khi vẫn khiến tôi lúng túng trong thực tế, dù rất hiểu rằng tình yêu thương không nên là phần thưởng cho sự ngoan ngoãn.


Anh Trâm
Anh Trâm· 1 tháng trước

Đúng là nhiều khi mình cũng lỡ lời kiểu "con làm thế mẹ không thương nữa", giờ nghĩ lại thấy sợ trẻ sợ mình chứ không phải hiểu chuyện. Bé nhà mình đợt này hay làm sai, mình chuyển sang cách tách biệt hành vi sai và con người con, thấy cháu bớt giấu giếm lỗi sai hẳn.


Bố Hoàng
Bố Hoàng· 1 tháng trước

Tôi đồng ý với quan điểm yêu thương vô điều kiện, nhưng thực tế áp dụng rất khó khi con cố tình tái phạm lỗi sai. Làm sao để giữ được sự kiên định về kỷ luật mà không khiến con cảm thấy tình yêu của bố mẹ bị lung lay sau mỗi lần trách phạt?


Alex Võ
Alex Võ· 1 tháng trước

Thực tế là khi mình cố gắng giữ thái độ bình tĩnh để tách biệt hành vi và con người, thằng bé lớp 7 nhà tôi lại hay hiểu nhầm rằng bố mẹ không thực sự nghiêm túc với lỗi sai của nó. Làm sao để truyền tải sự bao dung mà con vẫn cảm nhận được giới hạn cần tôn trọng, thưa tác giả?


Manson Trần
Manson Trần· 1 tháng trước

Tôi cũng đang gặp khó với con lớp 9, vì đôi khi sự bình tĩnh của mình khiến con tưởng là được dung túng. Liệu có cách nào để đặt ra hậu quả cụ thể cho hành vi mà không làm mất đi cảm giác an toàn mà tác giả đã nhắc đến k…


Mommy Long Legs
Mommy Long Legs· 1 tháng trước

Việc tạo ra một nền tảng an toàn đúng là chìa khóa, vì khi thằng cu lớp 5 nhà tôi biết mình được đón nhận dù có làm sai, nó sẽ tự giác nói thật mọi chuyện thay vì tìm cách che giấu.


Minh Phương
Minh Phương· 1 tháng trước

Thỉnh thoảng tôi vẫn loay hoay không biết làm sao để giữ thái độ bình tĩnh khi cu cậu lớp 7 nhà tôi mắc lỗi cố ý, vì sợ rằng nếu mình nghiêm giọng quá thì con lại thấy mất đi cảm giác an toàn như bài viết đã đề cập.


Mẹ Leo
Mẹ Leo· 1 tháng trước

Đúng là việc tạo ra một "nền tảng an toàn" cho trẻ là nền móng quan trọng nhất, giúp thằng cu lớp 5 nhà tôi dám chia sẻ cả những lỗi sai thay vì giấu giếm vì sợ bị bố mẹ lạnh nhạt.


Bobby
Bobby· 1 tháng trước

Việc yêu thương vô điều kiện rất nhân văn, nhưng tôi e là nếu không khéo thì trẻ dễ nhầm lẫn giữa việc "được yêu" và "được tha thứ mọi lỗi lầm". Ở nhà tôi, dù tình cảm luôn đong đầy nhưng tôi vẫn bắt thằng lớn lớp 8 phải chịu hình phạt cụ thể mỗi khi phạm lỗi để con hiểu rõ trách…


Đáng tiếc không phải anh
Đáng tiếc không phải anh· 1 tháng trước

Đúng là nếu cứ gắn tình yêu với điểm số hay thành tích thì đứa trẻ rất dễ rơi vào trạng thái sợ hãi. Hôm qua lúc thằng lớn làm vỡ chiếc bình, thay vì quát mắng ngay, tôi đã bình tĩnh ngồi xuống bảo con là lỗi sai này không làm bố mẹ bớt thương con, chỉ cần con biết sửa lỗi là đượ…


June and Joy
June and Joy· 1 tháng trước

Ngày xưa ông bà thường dùng đòn roi để uốn nắn nên tôi cũng quen nếp nghĩ phải có điều kiện con mới nghe lời. Giờ áp dụng thử cách này với hai đứa nhỏ, tôi thấy khó nhất là làm sao giữ được sự nhất quán giữa tình yêu thương và những nguyên tắc kỷ luật trong nhà.


Just one love
Just one love· 1 tháng trước

Hôm qua em lỡ làm vỡ cái bình hoa, cứ tưởng sẽ bị mắng, nhưng mẹ chỉ hỏi em có sao không rồi mới nhắc em dọn dẹp. Em thấy biết ơn vì mẹ không vì chuyện đó mà làm lơ em cả buổi.


A Cup of Tea
A Cup of Tea· 1 tháng trước

Đúng là vậy, yêu vô điều kiện không có nghĩa là buông lỏng kỷ luật. Bé nhà mình đôi khi cũng bướng bỉnh, nhưng mình chọn cách tách biệt giữa hành vi sai trái và giá trị của con, để con hiểu rằng dù con có mắc lỗi thì bố mẹ vẫn luôn là điểm tựa để con sửa sai.


Brave Brave
Brave Brave· 1 tháng trước

Thay vì quát mắng, tôi hay áp dụng cách yêu cầu thằng bé lớp 5 nhà tôi tự đề xuất hình thức chịu phạt cho hành vi sai trái, như vậy vừa giữ được tình cảm lại vừa rèn cho con tính tự giác chịu trách nhiệm.


Chocopie
Chocopie· 1 tháng trước

Lý thuyết thì rất hay nhưng thực tế khi áp dụng, tôi vẫn lo ngại việc tách biệt hành vi và tình cảm sẽ dễ bị trẻ hiểu nhầm thành sự nuông chiều nếu không có chế tài nghiêm khắc.


Trung Anh Nguyễn Hoàng
Trung Anh Nguyễn Hoàng· 1 tháng trước

Tôi cũng đang loay hoay đúng chỗ này, làm sao để con hiểu mình yêu con nhưng vẫn giữ được kỷ luật mà không khiến con thấy sợ hãi hay được nước làm tới.


Năm tháng vội vã
Năm tháng vội vã· 1 tháng trước

Lý thuyết thì hay thật, nhưng nếu cứ bao dung vô điều kiện với những lỗi sai lặp lại của học sinh cuối cấp như con tôi thì e là ranh giới giữa yêu thương và buông lỏng trở nên quá mong manh.


Tiểu Vy Vy
Tiểu Vy Vy· 1 tháng trước

Việc phân định rạch ròi giữa hành vi sai và giá trị của bản thân đứa trẻ đúng là rất khó, nhất là những lúc tôi mất kiên nhẫn khi thằng bé lớp 5 nhà tôi cứ lặp đi lặp lại lỗi quên làm bài tập.


Thomas Henry
Thomas Henry· 1 tháng trước

Đọc bài này mới thấy mình từng mắc sai lầm, cứ hay dọa "con không nghe lời mẹ không thương nữa" khi bé nhà mình làm đổ đồ chơi. Giờ hiểu ra đó là cách dạy con sợ hãi chứ không phải để con hiểu chuyện, mình sẽ thay đổi cách nói chuyện với con hơn.


Minh Long Hoàng
Minh Long Hoàng· 1 tháng trước

Đọc bài của cô em thấy thấm lắm. Hôm qua em lỡ làm bài kiểm tra kém, ba mẹ không mắng mà hỏi em cần giúp gì không, tự nhiên em thấy nhẹ lòng và muốn cố gắng hơn hẳn.


Fuc Fuc Fuc
Fuc Fuc Fuc· 1 tháng trước

Con đọc bài của ba mẹ mà thấy vui quá. Con cũng thích được ba mẹ yêu dù hôm đó con có lỡ làm bài sai hay làm rơi đồ, vì như thế con mới dám kể thật mọi chuyện ạ.


An Nhiên
An Nhiên· 1 tháng trước

Thay vì chỉ tập trung vào cảm xúc, tôi thường áp dụng nguyên tắc "yêu con nhưng nghiêm khắc với hành vi" bằng cách viết ra giấy những quy tắc ứng xử cụ thể để cả nhà cùng nhìn vào đó mà không cần tranh cãi hay quát tháo.


Imlazyboy
Imlazyboy· 1 tháng trước

Đồng tình với quan điểm của tác giả, nhưng tôi thấy việc duy trì sự kết nối này sẽ dễ hơn nhiều nếu cha mẹ tập thói quen tách bạch hành vi và cảm xúc bằng cách viết lại nhật ký hằng ngày về con.


Lion 1204955
Lion 1204955· 1 tháng trước

Sự tách biệt giữa hành vi và con người thì nghe rất hợp lý, nhưng tôi vẫn chưa biết cách nào để nghiêm khắc dạy bảo khi thằng bé lớp 9 nhà tôi cãi lại mà không khiến cháu cảm thấy bị chối bỏ.


You are the apple of my eyes
You are the apple of my eyes· 1 tháng trước

Tôi băn khoăn liệu tình yêu vô điều kiện có dễ khiến trẻ nhầm tưởng rằng mình không cần chịu trách nhiệm cho hậu quả không. Đôi khi sự nghiêm khắc đúng lúc mới là cách để thằng cu lớn nhà tôi hiểu rằng mọi hành động đều có cái giá phải trả.


Mẹ em Bim
Mẹ em Bim· 1 tháng trước

Đọc bài viết mới thấy mình từng mắc sai lầm khi vô tình đặt kỳ vọng lên con. Bé nhà mình lớp 2, nhiều lúc con làm sai mình cứ giữ thái độ lạnh nhạt để con sợ, giờ nghĩ lại mới thấy cách đó làm con xa cách và thu mình hơn hẳn.


Lemon Tree
Lemon Tree· 1 tháng trước

Tôi đồng ý là không nên đặt điều kiện lên tình cảm, nhưng nếu cứ yêu vô điều kiện mà không kèm kỷ luật rõ ràng thì dễ thành nuông chiều. Bé nhà tôi nhiều khi cũng vin vào sự bao dung của bố mẹ để lặp lại lỗi sai, nên tôi nghĩ ranh giới giữa yêu thương và buông lỏng vẫn khá mong m…


Hoàng Sơn Trần
Hoàng Sơn Trần· 1 tháng trước

Sự kiên nhẫn để tách biệt hành vi sai trái với tình thương thực sự là một bài tập khó, nhất là khi tôi đang mệt mỏi mà thằng bé lớp 2 nhà tôi lại cố tình làm trái lời. Tôi rất muốn biết làm sao để giữ được sự nhất quán này mà không khiến con hiểu lầm rằng bố mẹ dễ dãi với lỗi lầm…


Đặng Lê Diệp Lam
Đặng Lê Diệp Lam· 1 tháng trước

Việc tách biệt hành vi sai trái với tình thương là điều tôi luôn cố gắng, nhưng thực sự rất khó giữ bình tĩnh khi thằng lớn nhà tôi lặp lại cùng một lỗi sai nhiều lần. Làm thế nào để vừa kiên định với kỷ luật mà con vẫn cảm nhận được tình yêu trọn vẹn?


Nam de Luna
Nam de Luna· 1 tháng trước

Thỉnh thoảng thằng cu lớp 4 nhà tôi lại hỏi liệu bố mẹ còn thương nếu điểm kiểm tra lần tới bị thấp không. Làm sao để giải thích cho trẻ hiểu rằng tình yêu vẫn nguyên vẹn dù kết quả học tập không như ý, mà vẫn giữ được tính kỷ luật để con không ỷ lại ạ?


Minh An Nguyễn
Minh An Nguyễn· 1 tháng trước

Thế hệ ông bà ngày xưa ít khi bày tỏ tình cảm nên tôi từng nghĩ kỷ luật nghiêm khắc mới là cách thể hiện sự quan tâm. Tuy nhiên, áp dụng cứng nhắc lối dạy đó với thằng nhóc nhà tôi đôi khi lại tạo khoảng cách, nên tôi cũng đang tập cân bằng lại như tác giả chia sẻ.


Cún
Cún· 1 tháng trước

Ước gì ba mẹ cũng hiểu rằng những lúc con làm sai mà không bị mắng, con lại càng tự giác muốn sửa lỗi hơn là khi bị la rầy ạ.


Anh Trang
Anh Trang· 1 tháng trước

Để tách bạch hành vi và cảm xúc, tôi thường áp dụng cách ngồi xuống ngang tầm mắt và nói rõ: "Mẹ rất yêu con, nhưng hành động vừa rồi là không chấp nhận được". Nhờ tách biệt như vậy mà nhóc nhà tôi bớt tâm lý chống đối và dễ tiếp thu lời dạy hơn.


A Cup of Tea
A Cup of Tea· 1 tháng trước

Đúng là khi con biết mình được yêu thương bất kể kết quả ra sao, bé sẽ tự tin sửa sai hơn thay vì sợ hãi che giấu. Tuy nhiên, ranh giới giữa yêu thương vô điều kiện và sự nuông chiều đôi khi rất mong manh, mình nghĩ cần nhấn mạnh thêm việc dạy con chịu trách nhiệm với lỗi sai đó.


Một đời hạnh phúc
Một đời hạnh phúc· 1 tháng trước

Đọc bài viết tôi thấy rất đúng, nhưng thực tế khi con cố tình tái phạm lỗi dù đã được nhắc nhở nhiều lần, làm sao để tôi giữ được sự kiên nhẫn mà không vô tình tạo ra cảm giác dung túng cho con đây ạ?


Anh Trâm
Anh Trâm· 1 tháng trước

Đúng là nếu mình cứ gắn phần thưởng với sự ngoan ngoãn, con sẽ chỉ làm để lấy lòng thay vì hiểu giá trị việc mình làm. Bé nhà mình cũng từng như vậy, giờ mình chuyển sang cách tách biệt giữa hành vi sai và giá trị của con, thấy tâm lý bé ổn định hơn hẳn.


Ryan Nguyen
Ryan Nguyen· 1 tháng trước

Thú thật, đọc xong tôi vẫn loay hoay không biết làm sao để giữ thái độ bình tĩnh khi thằng nhóc lớp 5 nhà tôi cố tình làm sai quy tắc dù đã được nhắc nhở nhiều lần. Liệu có cách nào cụ thể để tôi vừa thể hiện sự yêu thương, vừa giúp con nhận thức rõ trách nhiệm mà không khiến bầu…


Manson Trần
Manson Trần· 1 tháng trước

Tôi đồng ý với tác giả về việc không nên gắn tình yêu với thành tích, nhưng thực tế khi con cố tình tái phạm lỗi dù đã được nhắc nhở nhiều lần thì việc giữ thái độ bình thản, "vô điều kiện" là thử thách rất lớn đối với tâm lý làm cha mẹ.


Vườn của Hiin
Vườn của Hiin· 1 tháng trước

Đúng là lý thuyết thì dễ hiểu, nhưng tôi vẫn băn khoăn làm cách nào để tách biệt hành vi sai trái với giá trị của trẻ trong lúc đang nóng giận. Liệu tác giả có thể chia sẻ cụ thể hơn về cách điều chỉnh cảm xúc cá nhân để không vô tình dùng thái độ lạnh nhạt làm công cụ giáo dục k…


DML
DML· 1 tháng trước

Làm sao để giữ được thái độ bình tĩnh khi trẻ lặp lại lỗi sai cố ý trong khi mình vẫn phải duy trì sự kết nối yêu thương vô điều kiện như tác giả gợi ý?


Liam Lê
Liam Lê· 1 tháng trước

Ranh giới giữa việc "tạo ra một nền tảng an toàn" và việc nuông chiều cảm xúc tiêu cực của trẻ quả thật rất mong manh. Tôi đồng tình với góc nhìn này, nhưng nghĩ rằng cần nhấn mạnh thêm yếu tố kỷ luật đi kèm để con hiểu rằng dù yêu thương là vô điều kiện, nhưng trách nhiệm cá nhâ…


Nguyễn Gia Hưng
Nguyễn Gia Hưng· 1 tháng trước

Phân tách rạch ròi giữa hành vi sai trái và giá trị bản thân của trẻ đúng là cách giúp tôi không bị mất bình tĩnh mỗi khi con làm hỏng việc. Thay vì quát mắng, tôi thường nói rõ hậu quả con phải chịu rồi mới ôm con vào lòng, thấy cách này giúp thằng bé lớp 8 nhà tôi chịu lắng ngh…


Minh Long Hoàng
Minh Long Hoàng· 1 tháng trước

Đọc bài của ba mẹ, em nhớ hôm qua mình lỡ làm vỡ cái bình hoa. Thay vì trách mắng, ba chỉ bảo con không sao, quan trọng là con có ổn không, làm em thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.


Hữu Đức
Hữu Đức· 1 tháng trước

Con nhớ hôm qua con làm vỡ bình hoa, con sợ mẹ mắng lắm. Nhưng mẹ chỉ bảo con dọn dẹp rồi ôm con, làm con thấy nhẹ lòng và lần sau sẽ cẩn thận hơn ạ.


Trung Anh Nguyễn Hoàng
Trung Anh Nguyễn Hoàng· 1 tháng trước

Đọc bài viết tôi thấy rất đúng, nhưng ranh giới giữa yêu thương vô điều kiện và kỷ luật đôi khi mong manh quá. Làm sao để con hiểu mình luôn được yêu thương, nhưng vẫn biết sợ khi làm sai những nguyên tắc đạo đức cơ bản trong gia đình ạ?


Mẹ Linh
Mẹ Linh· 1 tháng trước

Ngày xưa bố mẹ cứ mặc định con cái phải đạt thành tích tốt mới là ngoan, nên đến lượt tôi làm cha mẹ, nhiều lúc vẫn vô thức áp đặt con như vậy. Làm sao để giữ được sự kiên định trong việc dạy dỗ mà vẫn khiến trẻ cảm thấy được yêu thương thật lòng mỗi khi con vấp ngã?


Hoàng lớp 4
Hoàng lớp 4· 1 tháng trước

Con thấy ba mẹ viết đúng một phần thôi ạ. Nhưng mẹ bảo con được yêu vô điều kiện mà lúc con lỡ làm hỏng đồ chơi mẹ vẫn giận, làm con thấy sợ lắm, không dám nói thật.


Fuc Fuc Fuc
Fuc Fuc Fuc· 1 tháng trước

Con đọc bài của ba mẹ thấy đúng lắm ạ. Nhiều khi con làm sai, con sợ ba mẹ buồn hơn là sợ bị phạt. Con mong ba mẹ cứ yêu con dù con có chưa ngoan nhé!


Em Mon Iuuuu
Em Mon Iuuuu· 1 tháng trước

Công nhận là việc giữ thái độ điềm tĩnh để phân định rõ giữa hành vi sai trái của nhóc nhà tôi với chính con người của nó quả là một bài tập tu dưỡng kiên trì mỗi ngày.


Sơn Trang Minh Lam
Sơn Trang Minh Lam· 1 tháng trước

Đúng thật, hôm qua con gái lớp 3 nhà tôi làm đổ mực ra bàn học, lúc đó tôi cũng phải hít sâu mãi mới tách biệt được việc con bất cẩn với chính bản thân con.


Mymy Mimi
Mymy Mimi· 1 tháng trước

Ranh giới giữa việc yêu thương vô điều kiện và việc dạy con biết chịu trách nhiệm về hành vi quả thực rất mong manh. Tôi vẫn luôn băn khoăn làm sao để con hiểu rằng dù mình có làm sai, cha mẹ vẫn yêu thương, nhưng cái sai đó vẫn cần phải được sửa chữa bằng những hậu quả cụ thể.


Jenna Nguyen
Jenna Nguyen· 1 tháng trước

Ý nghĩa lớn nhất của giáo dục nằm ở sự dẫn dắt, dù thất bại nhưng có tiến bộ là tốt rồi. Chủ yếu là phải giữ tâm thế thư thái, không đốt cháy giai đoạn, không nóng vội muốn thành công, dành thời gian cho trẻ tự suy ngẫm, rồi trẻ sẽ ngày càng phát triển tốt hơn


Linh Hoàng
Linh Hoàng· 1 tháng trước

Đúng thật đấy, con trai tôi học lớp 1, 2, 3 đều hơi chật vật, nên cháu cũng không có hứng thú với việc học, hơi tí là kêu không muốn đến trường. Môn Văn đa số được hơn 8 điểm, Toán thì phải chật vật lắm mới được hơn 8, thậm chí từng bị hơn 7 điểm; thỉnh thoảng có một lần được hơn 9 điểm là vui rất lâu. Mỗi ngày làm bài tập cũng lề mề, phải để người nhà giục giã. Bây giờ lên lớp 4, tự dưng rất kỳ diệu, từ lúc khai giảng đến nay, đa số các bài Toán đều được trên 9 điểm, Văn thậm chí cũng được trên 9, tập làm văn có lúc đạt điểm tối đa. Làm bài tập cũng rất tích cực, chiều đi học về là tự giác làm bài, không cần ai phải nhắc nhở nữa. Tôi và bố cháu rất ngạc nhiên, liền khen con và hỏi sao con bỗng dưng lớn thế, cháu bảo cảm thấy mình tự dưng được khai sáng. Việc viết chữ vốn luôn làm tôi đau đầu giờ cũng tiến bộ hẳn, tôi không dám tin đó là bài tập của con mình, chữ viết thực sự rất nắn nót, ngay ngắn. Ngày nào chúng tôi đi làm về là con đã làm xong hết bài tập, có thể cảm nhận được bằng mắt thường sự trưởng thành và tiến bộ của con. Xưa nay, tôn chỉ của chúng tôi luôn là không nóng vội, không lo âu; con thi được bao nhiêu điểm chúng tôi cũng không bao giờ trách mắng. Chỉ yêu cầu con viết chữ ngay ngắn, giấy kiểm tra giữ sạch sẽ, làm hết các câu hỏi, lên lớp chú ý nghe giảng, những thứ khác cứ thuận theo tự nhiên. Trên mạng nhiều người cứ phán rằng trước lớp 3 mà không được 9 điểm thì từ lớp 3 trở đi đừng có mơ, cấp 1 đã học kém thì cấp 2 chắc chắn cũng kém. Những lý thuyết kiểu này rất dễ khiến người ta lo âu. Với tư cách là cha mẹ, tôi thấy không nên để bị cuốn theo dư luận, phải tin tưởng vào con mình. Chúng có nhịp độ riêng, có thể lúc đầu sẽ chậm một chút, vất vả một chút, vậy thì cứ từ từ, mỗi đứa trẻ đều có một thời điểm nở hoa của riêng mình


Brave Brave
Brave Brave· 1 tháng trước

Đúng là vậy, hôm qua bé nhà mình làm vỡ bình hoa, thay vì quát mắng ngay mình đã ngồi lại hỏi con lý do. Con tự nhận lỗi và dọn dẹp, mình thấy con bình tĩnh hơn hẳn khi biết bố mẹ không gán cái sai đó vào sự "ngoan hay h…


An Nhiên
An Nhiên· 1 tháng trước

Ngày xưa bố mẹ dạy tôi theo kiểu "thương cho roi cho vọt", nên giờ đọc bài này tôi vẫn thấy hơi lo ngại về ranh giới giữa yêu vô điều kiện với sự nuông chiều. Theo tôi, nếu không quy định rõ hậu quả cho các hành vi sai trái thì trẻ dễ hiểu lầm là mình được bao che thay vì được yê…


Minh An Nguyễn
Minh An Nguyễn· 1 tháng trước

Cách diễn giải này nghe thì nhân văn thật, nhưng thực tế khi thằng cu lớp 5 nhà tôi cố tình không làm bài tập mà vẫn đòi chơi game, tôi rất khó giữ bình tĩnh để "tiếp nhận vô điều kiện".


Nam de Luna
Nam de Luna· 1 tháng trước

Trong giáo dục, hay nói cách khác là trong cách đối nhân xử thế, điều quan trọng nhất là cảm giác thư thái. Con người ở trong một môi trường thư thái thì mới vui vẻ, thoải mái; vui vẻ thì tâm trí mới cởi mở, tâm trí cởi mở thì trí tuệ mới khai sáng


Baby Bear
Baby Bear· 1 tháng trước

Thật đấy, năm nay tôi 31 tuổi, cùng với những trải nghiệm, tôi càng hiểu rõ việc có một tâm lý khỏe mạnh quan trọng đến mức nào. Những người có nhân cách hoàn thiện, tâm lý khỏe mạnh sẽ biết sớm hơn rằng bản thân họ muốn gì và không chấp nhận điều gì (chứ không phải kiểu "con nhà nghèo sớm biết lo toan"). Những người này nội tâm họ không bị mâu thuẫn (ý thức và tiềm thức không xung đột), họ có sức mạnh, có kế hoạch, sẽ không lãng phí quá nhiều thời gian vào những người và việc sai lầm, cũng không vì vấn đề nhân cách mà liên tục đưa ra những quyết định sai; không phải mất quá nhiều công sức để nhận thức hay sửa chữa bản thân. Tôi rất ngưỡng mộ những người như vậy, họ đã tránh được biết bao nhiêu đường vòng


Đặng Lê Diệp Lam
Đặng Lê Diệp Lam· 1 tháng trước

Điều khó nhất không phải là tiếp nhận con cái, mà là tiếp nhận chính mình. Nhìn thấy những giới hạn của bản thân, chấp nhận những thiếu sót của bản thân, thì mới có thể truyền sự chấp nhận đó sang con cái


Lion 1204955
Lion 1204955· 1 tháng trước

Gia đình đơn thân nhưng mẹ con yêu thương nhau, còn mang lại tâm lý khỏe mạnh cho đứa trẻ hơn rất nhiều so với những gia đình đầy đủ nhưng ngày nào cũng ngập tràn khói lửa và cãi vã không ngừng


Phong Lan
Phong Lan· 1 tháng trước

Không chỉ phải yêu con vô điều kiện, mà còn phải tiếp nhận con vô điều kiện. Yêu con mới có thể nuôi dưỡng một thế hệ tương lai khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần, tiếp nhận con mới có thể xuất phát từ thực tế để bồi dưỡng và giáo dục


Mẹ em Dứa
Mẹ em Dứa· 1 tháng trước

Tiếp nhận vô điều kiện có nghĩa là con là con của bạn, bạn phải tiếp nhận mọi thứ thuộc về con; điều tốt hay điều xấu đều là một phần của con, không chê bai, không vứt bỏ. Điều tốt thì phát huy, điều xấu thì giáo dục, chỉnh sửa. Còn đáp ứng thì không nhất thiết phải vô điều kiện, đáp ứng hợp lý, có lúc phải trì hoãn; đáp ứng những điều không hợp lý chính là chiều chuộng thái quá


Little Daisy
Little Daisy· 1 tháng trước

Con thấy ba mẹ viết đúng quá ạ. Nhưng nếu con làm sai điều gì đó rất tệ, ba mẹ vẫn yêu con thì làm sao để con biết mình cần sửa lỗi mà không sợ ba mẹ buồn ạ?


Trang Linh
Trang Linh· 1 tháng trước

Yêu thương vô điều kiện theo đúng nghĩa đen là hoàn toàn chấp nhận đứa trẻ của chúng ta, bất kể con học giỏi hay không, ngoại hình đẹp hay không, tính cách tốt hay không, khiến bạn tự hào hay làm bạn mất mặt.... Trước những điều này, chúng ta đều yêu thương con không phân biệt. Trẻ làm sai, đương nhiên phải uốn nắn, nếu không sẽ thành dung túng. Khi uốn nắn thì không dùng cảm xúc, mà dùng quy tắc; trong lúc uốn nắn và yêu cầu con, mẹ vẫn yêu con. Đối với việc quản lý những vấn đề mang tính nguyên tắc, cần dịu dàng nhưng kiên định


Trần Lâm
Trần Lâm· 1 tháng trước

Mình không phản đối việc cha mẹ yêu thương con cái sâu sắc, nhưng mình cực kì phản đối kiểu yêu thương vô điều kiện "không có giới hạn, không có nguyên tắc, không có ranh giới". Tình yêu của cha mẹ, nhất định phải là:



  • Về mặt tình cảm thì tiếp nhận vô điều kiện.

  • Về mặt hành vi thì có quy tắc ràng buộc.

  • Về mặt nhân cách thì có giới hạn tôn trọng.
    Tình yêu không có giới hạn không phải là vĩ đại, mà là mù quáng; không phải là có trách nhiệm, mà là đang làm hại con.


Bình Minh Phạm
Bình Minh Phạm· 1 tháng trước

Công nhận là tách bạch được giữa cảm xúc và hành vi khó thật, như hôm qua thằng cu lớp 8 nhà tôi làm hỏng máy tính nhưng vẫn bình tĩnh ngồi giải thích sai phạm, tôi vừa muốn mắng vừa phải kìm lại để dạy con về trách nhiệ…