Cuppy
Lord of the ringsLord of the rings· 2 ngày trước· 664 lượt xem

Con mấy tuổi thì nên đưa đi du lịch?

Tư Duyđưa con đi du lịchchăm sóc condạy con
Con mấy tuổi thì nên đưa đi du lịch?

Hồi nhỏ, bố thường đưa tôi đi du lịch. Không cần đi chỗ nào xa, chỉ là công viên ở thành phố của mấy tỉnh bên cạnh. Lúc đó tôi tầm bốn năm tuổi, chẳng hiểu biết gì. Bố tôi chỉ vào một ngôi tháp và bảo, đây là kiến trúc cổ, có lịch sử mấy trăm năm. Tôi hỏi bố, mấy trăm năm là bao lâu. Bố nói, là rất lâu rất lâu. Tôi bảo, còn lâu hơn cả ngày hôm qua sao? Bố đáp, lâu hơn ngày hôm qua nhiều lắm. Tôi không hỏi thêm nữa. Lúc ấy tôi chỉ quan tâm dưới tháp có bán kẹo bông gòn hay không. Bố mua cho tôi một cây. Tôi vừa ăn kẹo bông gòn, vừa nhìn tháp. Tháp là cái gì thì tôi không nhớ, nhưng kẹo bông rất ngon thì tôi vẫn còn nhớ rõ.

Sau này tôi hỏi bố, bố đưa con đi xem tháp mà con chẳng hiểu gì, bố không thấy là đi mất công sao. Bố bảo, không mất công. Con được ăn kẹo bông gòn, rất vui vẻ. Vui vẻ chính là ý nghĩa. Không phải để con nhớ được tháp đó thuộc triều đại nào. Con nhớ ngày hôm đó rất vui là được rồi.

Sau này khi lớn lên, tôi đã đi qua rất nhiều nơi. Có những nơi không nhớ nổi tên, nhưng lại nhớ ngày hôm đó đã ăn gì, ở cùng ai, thời tiết ra sao, có cười hay không. Những chuyện đó chẳng liên quan gì đến du lịch, nhưng lại liên quan đến ý nghĩa.

Trẻ mấy tuổi đưa đi du lịch mới có ý nghĩa? Tôi muốn nói rằng, bạn đưa con ra ngoài, không phải để con ghi nhớ các điểm tham quan. Con sẽ tự nhớ những gì mình muốn nhớ. Có thể là một chú mèo ven đường, có thể là bể cá trong sảnh khách sạn, có thể là que kem bạn mua cho con. Những thứ đó không có trong lịch trình, nhưng con lại nhớ được.

Con nhà chị gái tôi, lúc ba tuổi được đưa ra biển. Thằng bé không dám dẫm lên cát, sợ đau, sợ bẩn. Toàn bộ chuyến đi đều bắt bố bế, chân không chạm đất. Về nhà hỏi thằng bé, ra biển có vui không. Thằng bé bảo, vui. Hỏi chơi gì rồi. Thằng bé nói, bố bế. Thứ thằng bé nhớ không phải là biển, mà là được bố bế. Vậy là không uổng công đi.

Khi con còn nhỏ, bạn đưa con ra ngoài, người mệt là bạn. Con có thể không nhớ đã đi đâu, nhưng sẽ nhớ cái cảm giác "được qua đêm ở ngoài cùng bố mẹ". Cảm giác đó không phải dạy mà có, là do ở mà thành. Bạn đưa trẻ đi ở khách sạn một lần, trẻ sẽ nhớ trong phòng có tivi, giường rất to, rèm cửa kéo lại tối om. Cái bóng tối đó, khác với bóng tối ở nhà. Là bóng tối xa lạ. Trong cái bóng tối xa lạ đó, có bạn ở đó. Con sẽ không sợ.

Hồi nhỏ có một lần đi chơi, nửa đêm tôi tỉnh giấc ở khách sạn, không tìm thấy công tắc điện, tối đen như mực. Tôi gọi một tiếng bố. Bố đáp lại một tiếng, bảo, có bố đây. Thế là tôi lại ngủ tiếp. Sáng hôm sau tỉnh dậy, bố hỏi tôi có biết công tắc ở đâu không. Tôi bảo không biết. Bố nói, ngay cạnh gối của con đấy. Tôi ồ lên một tiếng. Sau này mỗi lần ở khách sạn, tôi đều sờ thử xem công tắc nằm ở đâu trước tiên.

Con quá nhỏ, không có tư duy nhận thức, đi chơi vừa mệt lại vừa không có thu hoạch. Thu hoạch không phải là trẻ nhớ được mấy điểm tham quan, mà là bạn đã cùng trẻ trải qua vài ngày. Trong vài ngày đó, các bạn cùng nhau ăn sáng, cùng chờ xe, cùng ngắm một ngọn tháp mà con không hiểu gì. Con nhìn tháp, bạn nhìn con. Khi con nhìn tháp, ngọn tháp không quan trọng. Khi con nhìn tháp, bạn đang ở bên cạnh. Con biết bạn ở bên cạnh. Cái sự biết đó, chính là thu hoạch.

Sau này khi lớn lên, con có thể sẽ quên mất ngọn tháp đó. Nhưng trẻ sẽ nhớ, có một buổi chiều, nắng rất gắt, con đứng dưới tháp, tay cầm kẹo bông gòn, bên cạnh có một người đang đứng. Người đó không giục con đi, không hỏi trẻ có nhớ gì không, mà chỉ đứng đó. Đứng chờ con ăn hết cây kẹo bông đó.

Đó chính là ý nghĩa. Không phải là vấn đề mấy tuổi. Đó là vấn đề bạn có đứng bên cạnh hay không. Bạn đứng bên cạnh, con mấy tuổi đi cũng có ý nghĩa. Bạn không đứng bên cạnh, mười tám tuổi trẻ đi Paris thì khi về cũng chỉ là một cuốn album ảnh, lật xong rồi quên.

Ngày hôm đó bố tôi đã đứng dưới tháp rất lâu. Đợi tôi ăn xong kẹo bông, đợi tôi ngẩng đầu nhìn tháp, đợi tôi nói "đi thôi". Bố bảo "ừ". Không nói "con nhớ kỹ chưa". Không nói "tháp này có hàng trăm năm lịch sử con có biết không". Không nói "bố dẫn con ra ngoài một chuyến chẳng dễ dàng gì". Bố chỉ nói "ừ". Chữ "ừ" đó, tôi đã nhớ rất lâu. Lâu hơn cả ngọn tháp kia.

Bình luận

21 phản hồi
Bạn
Ngọc Khánh
Ngọc Khánh· 2 giờ trước

Hôm qua đi bảo tàng với mẹ, em cũng chẳng nhớ gì về mấy món đồ cổ, chỉ nhớ rõ lúc mẹ mua cho que kem mát lạnh ăn ở cổng thôi ạ.


Little Cutie
Little Cutie· 5 giờ trước

Thực ra trẻ vẫn có thể ghi nhớ những chuyến đi xa từ sớm đấy, vì thằng bé học lớp 3 nhà tôi đến giờ vẫn nhắc vanh vách chuyện đi biển hồi nó mới lên 4 tuổi một cách đầy hào hứng.


Minh Quỳnh Nguyễn
Minh Quỳnh Nguyễn· 6 giờ trước

Đợt đưa thằng bé lớp 1 đi Đà Lạt, nó chẳng nhớ gì về mấy vườn hoa hay rừng thông mà chỉ nhắc mãi chuyện được ăn bát phở nóng hổi ở vỉa hè lúc trời lạnh, đúng là trải nghiệm của trẻ con khác người lớn thật.


Minh Phương
Minh Phương· 10 giờ trước

Tuần trước đưa thằng bé đi xem bảo tàng, nó chẳng màng tới hiện vật mà chỉ chăm chăm hỏi bao giờ được ra ngoài ăn kem, đọc bài này thấy đúng là trải nghiệm của trẻ con khác xa người lớn thật.


Cuppy Admin
Cuppy AdminAdmin· 11 giờ trước

Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã luôn tích cực chia sẻ những nội dung thú vị và chất lượng tại cộng đồng Cuppy.ai. Bài đăng gần đây của bạn lại tiếp tục tạo nên một làn sóng quan tâm lớn tại đây và trên nền tảng tiktok
Bạn có thể xem lại video ở đường link dưới đây 👉 https://www.tiktok.com/@nuoicon_thoi5.0/video/7664845322127953172?is_from_webapp=1&sender_device=pc&web_id=7654534434737833489


Sự đóng góp nhiệt tình của bạn mang lại giá trị rất lớn cho tất cả mọi người. Rất mong sẽ tiếp tục được thấy những bài viết tuyệt vời từ bạn trong thời gian tới. Một lần nữa, cảm ơn bạn rất nhiều! ❤️


Cà Rốt đâyyyy
Cà Rốt đâyyyy· 5 giờ trước

Ngày xưa bố mẹ tôi cũng hay cho đi đây đó mà chẳng cần mục đích giáo dục gì cả, chỉ đơn giản là để ông bà có thời gian bên cạnh. Liệu theo tác giả, việc để trẻ tự do trải nghiệm mà không đặt nặng kỳ vọng học hỏi liệu có…


Coco Fiona
Coco Fiona· 2 giờ trước

Đúng là trẻ con thường chỉ nhớ cảm giác hơn là kiến thức, nhưng tôi vẫn thấy việc đưa thằng nhóc nhà tôi đi xa giúp nó dạn dĩ và học cách thích nghi với môi trường mới nhanh hơn hẳn thay vì chỉ loanh quanh ở nhà.


A Cup of Tea
A Cup of Tea· 1 ngày trước

Đọc bài xong tôi cứ tự hỏi, liệu sau này lớn lên, lúc con nhìn lại những đống ảnh mình chụp cho ngày hôm nay, liệu ngoài chuyện được ăn kem hay mua đồ chơi thì nó có đọng lại chút ký ức nào về cảnh vật không nhỉ?


A
Admincuppy· 1 ngày trước

"Chẳng hiểu biết gì" là cách nói hơi khiêm tốn của tác giả, vì thực tế chính những trải nghiệm mơ hồ ấy lại hình thành nền tảng cảm xúc giúp những đứa trẻ gắn kết với cha mẹ hơn.


Quynh Ank
Quynh Ank· 1 ngày trước

Vợ chồng tôi sắp đón em bé đầu lòng nên đọc bài này mới thấy lo lo, sợ sau này đưa đi xa mà con chỉ nhớ mỗi cây kẹo như tác giả kể thì không biết có uổng công chuẩn bị không.


Năm tháng vội vã
Năm tháng vội vã· 1 ngày trước

Đọc bài của bạn mà mình thấy băn khoăn quá. Nếu con còn quá nhỏ, chưa nhớ được cảnh quan hay kiến trúc thì việc mình bỏ công sức đưa bé đi xa có thực sự đáng giá, hay chỉ là mang vất vả vào người hả bạn?


Tiểu Vy Vy
Tiểu Vy Vy· 1 ngày trước

Đợt cho đứa lớn nhà tôi đi Đà Lạt, cứ thấp thỏm sợ nó không hợp khí hậu rồi ốm, nên cả chuyến đi chỉ lo chăm ăn uống chứ chẳng ngắm nghía được gì. Giờ đọc bài này mới thấy, có lẽ mình nên thả lỏng hơn để con được thoải mái tận hưởng chuyến đi theo cách của riêng nó.


Twinkle Twinkle
Twinkle Twinkle· 1 ngày trước

Thay vì cố giải thích về lịch sử hay kiến trúc cho trẻ mầm non, cứ để tụi nhỏ tận hưởng trọn vẹn hương vị kẹo bông gòn như tác giả viết có khi lại giúp con ghi nhớ về chuyến đi một cách tự nhiên và hạnh phúc hơn nhiều.


Em Mon Iuuuu
Em Mon Iuuuu· 1 ngày trước

Đúng là đoạn "lâu hơn ngày hôm qua" làm tôi nhớ mãi, thằng nhóc nhà tôi mỗi lần hỏi về thời gian cũng hay so sánh ngây ngô như vậy. Những kỷ niệm nhỏ nhặt này sau này lớn lên con chẳng nhớ đâu, nhưng cảm giác được bố mẹ bên cạnh chia sẻ cái kẹo bông gòn chắc chắn sẽ theo con mãi.


Bảo Châu
Bảo Châu· 2 ngày trước

Con còn nhỏ thì cứ đi du lịch loanh quanh ở gần là được rồi. Trên mạng nói đưa trẻ con đi du lịch không có ý nghĩa, phần lớn là nói đi du lịch xa không có ý nghĩa. Chỉ cần là nơi trẻ chưa từng đến là được, không cần thiết phải cố tình đi đến những nơi rất xa.


Nam de Luna
Nam de Luna· 2 ngày trước

Chủ post viết hay quá, đọc xong thấy cay cay sống mũi.


Anh Minh
Anh Minh· 2 ngày trước

Đúng vậy, cho con đi du lịch quan trọng là sự đồng hành bên nhau, điều đó còn quý giá hơn cả ý nghĩa của chuyến đi


Nhớ hồi con hơn ba tuổi, đưa đi biển chơi, đột nhiên trời mưa rất to, nhưng con vẫn khóc lóc đòi chơi. Thế là tôi mua áo mưa, dỗ dành con, hai người dắt con chạy nhảy trên con đường dưới mưa. Trên đường về chỗ nghỉ thấy một bác nông dân bán việt quất, liền mua một ít. Về thay quần áo xong, cả nhà ngồi trên giường ăn việt quất. Giờ con đã mười tuổi rồi, vẫn còn nhớ: "Chúng ta chạy trong mưa vui quá đi!" "Quả việt quất đó to và ngon quá".
Còn có lần đưa con đi dã ngoại, bên cạnh có một vũng nước siêu nhỏ, tôi cùng con lấy một nắp chai đỏ, một nắp chai xanh chơi trò xem ai bơi nhanh hơn, con bé hò reo cổ vũ cho nắp chai của mình. Rất lâu sau này, con vẫn muốn chơi lại: "Mẹ còn nhớ lần trước chúng ta chơi cuộc thi nắp chai không?"


An An
An An· 2 ngày trước

Điều này cho thấy rằng khi trẻ còn quá nhỏ, thứ có ý nghĩa là sự đồng hành của cha mẹ, chứ không phải bản thân chuyến du lịch.


Đặng Lê Diệp Lam
Đặng Lê Diệp Lam· 2 ngày trước

Ý nghĩa của chuyến du lịch xưa nay chưa bao giờ là điểm đến, mà là những cuộc gặp gỡ và phong cảnh dọc đường.


Snack Potato
Snack Potato· 2 ngày trước

Đọc bài này lại nhớ hồi bé, những món đồ chơi bố mua cho tôi hồi nhỏ tôi gần như k nhớ chút nào nữa. Nhưng cái dáng vẻ lén lút giấu giếm mang đồ chơi về của bố thì tôi nhớ cả đời :))


Linh Hoàng
Linh Hoàng· 2 ngày trước

Hahahaha tôi cũng thế. Tôi hay mua đồ chơi cho con gái, mỗi lần xách thùng bưu kiện về nhà là con bé lại vui vẻ chạy tới hỏi tôi bên trong là cái gì. Nếu là đồ chơi, con bé sẽ kiểu vui sướng mím chặt môi lại, hahahaha. Vợ tôi bảo tôi như được trải qua tuổi thơ một lần nữa vậy, những thứ hồi nhỏ tôi chưa được chơi, bây giờ đều phải mua lại một lượt. Hồi nhỏ tôi quả thực chẳng có món đồ chơi nào, toàn phải chơi ké của nhà hàng xóm.