Đứa trẻ hướng nội chính là một viên ngọc, dưới đây là vài chiêu để giúp con "tỏa sáng"
Đầu tiên, cần làm rõ một điều cốt lõi nhất: Hướng nội, hướng ngoại và tự tin dũng cảm hoàn toàn là những khái niệm khác nhau, cụ thể:
- Đứa trẻ hướng nội giống như một chiếc điện thoại tiết kiệm pin – không phải con không có điện, mà là cách sạc pin của con khác biệt. Những nơi đông người sẽ làm con nhanh hao pin, con bắt buộc phải lui về thế giới nhỏ của mình thì mới có thể hồi đầy pin. Đây thực sự không phải là lập dị hay cô độc, mà chỉ là cách con khám phá thế giới tĩnh lặng hơn người khác mà thôi.
- Đứa trẻ hướng ngoại thì lại như một tấm pin năng lượng mặt trời – càng đông người con càng tỏa sáng, không thích ở một mình quá lâu
Vậy còn tự tin và dũng cảm là gì? Đó chính là "nội lực" ở trong lòng.
- Tự tin là: "Con biết mình giỏi ở điểm nào".
- Dũng cảm là: "Ngay cả khi con không giỏi, con vẫn dám thử".
Cho nên bạn thấy đấy, một đứa trẻ ít nói hoàn toàn có thể vừa cảm thấy mình vẽ rất đẹp (tự tin), vừa chủ động giơ tay lên bảng trình bày trước cả lớp (dũng cảm).
Đừng xem thường những đứa trẻ hướng nội
Thực ra, các con đang nắm giữ trong tay 3 thứ vũ khí bí mật:
- Khả năng quan sát: Vì ít nói nên con nhìn nhiều, nghĩ sâu, trong lòng hiểu rõ mọi chuyện. Đây chính là kiểu bình thường thì im lặng, nhưng đã ra tay là sẽ làm tất cả kinh ngạc.
- Khả năng đồng cảm: Nhà bạn có phải cũng có một "chàng trai ấm áp" hay một "cục bông nhỏ" biết sưởi ấm lòng cha mẹ không? Cảm xúc của bạn có gì bất ổn là con sẽ nhận ra đầu tiên. Sự tinh tế, thấu hiểu này tự thân nó đã là một nguồn sức mạnh to lớn.
- Tư duy sâu sắc: Con không dễ bị xao lãng bởi môi trường xung quanh, nhờ vậy có thể đào sâu nghiên cứu trong lĩnh vực mà mình hứng thú, rồi vô tình biến thành một "chuyên gia nhí" lúc nào không hay.
Cái cảm giác "Con biết bạn rất giỏi, nhưng trên địa bàn của con, con cũng chẳng kém cạnh ai" – đó chẳng phải chính là sự tự tin hay sao?
Vậy cụ thể chúng ta nên làm gì?
Hãy nhỡ kĩ câu này: Đừng làm nhà điêu khắc, hãy là một người làm vườn.
1. Biến "uốn nắn, sửa đổi" thành "trân trọng, ngợi khen"
Đừng lúc nào cũng tìm cách đẩy con ra ngoài đám đông. Bạn cần ngồi xuống và ngắm nhìn xem thế giới của con rực rỡ đến nhường nào.
- Con có thể tự ngồi xếp Lego một mình suốt cả buổi sáng? Hãy khen con: "Con tập trung nhìn ngầu thật đấy, y như một nhà khoa học nhí vậy!"
- Con nhận ra mẹ mới đổi kiểu tóc? Hãy khen con: "Khả năng quan sát của con đỉnh thật sự, làm mẹ vui quá đi mất!"
Thứ chúng ta cần không phải là những "bậc thầy ngoại giao" được đúc ra từ cùng một khuôn mẫu, mà là những linh hồn tự do phát triển
2. Khen ngợi phải đi vào lòng người
Đừng chỉ khen chung chung kiểu "Con giỏi quá", nghe rất sáo rỗng.
- Hôm nay con đã chịu chủ động chào hỏi bác hàng xóm, bạn hãy nói: "Vừa nãy con đã chào hỏi hàng xóm, rất lễ phép và dũng cảm luôn!"
- Con vẽ một ông mặt trời màu xanh biển, bạn hãy nói: "Phối màu độc lạ thật đấy, trí tưởng tượng của con phong phú quá!"
Khen cụ thể như vậy con mới hiểu được: "À, hóa ra mình làm như thế là đúng."
3. Điều quan trọng nhất: Giúp con tìm ra lĩnh vực mà con giỏi nhất
Sự tự tin của một đứa trẻ hướng nội không dựa vào việc "con quen biết bao nhiêu người", mà dựa vào việc "con sâu sắc đến mức nào".
- Con thích đọc sách? Hãy để con làm "vua kể chuyện" trong nhà, mỗi tuần kể cho cả nhà nghe một câu chuyện.
- Con thích vẽ tranh? Hãy dán những tác phẩm của con lên kín một bức tường, biến nó thành một "triển lãm tranh mini".
Khi con tìm thấy cảm giác thành tựu kiểu "vương quốc này là của riêng ta" ngay trên thánh địa của mình, sự kiên định toát ra từ bên trong đó sẽ có sức mạnh hơn bất kỳ lời cổ vũ nào.
Tóm lại: Mục tiêu của chúng ta không phải là biến một con mèo thành một con chó. Mà là giúp chú mèo yên lặng này phát hiện ra rằng – chính bản thân nó đã là chú mèo ngầu nhất trên đời rồi. Khi nội tâm của con đã đủ phong phú, đủ mạnh mẽ, bạn có muốn cản cũng không cản nổi. Con sẽ tự bước đi một cách vững vàng theo cách của riêng mình, hướng về phía bầu trời thuộc về chính con.

