Vợ chồng mình có 1 bé trai 3 tuổi, quan điểm nuôi dạy con của chúng mình không giống nhau.Mình thì muốn cho con trải nghiệm sự thiếu thốn, đi đến những vùng khó khăn để chứng kiến và biết quý trọng những gì đang có và trưởng thành hơn, không mè nheo, không chọn lựa nữa.
Còn chồng mình thì muốn cho con những điều tốt nhất trong điều kiện cho cho phép, cho con đi du lịch, đi xem bảo tàng, học trường xịn, ăn nhà hàng.
Khi con đòi mua đồ chơi, có lúc mình mua có lúc từ chối rằng mẹ hết tiền, chồng mình không đồng ý, không muốn đem tiền ra làm vật cản mỗi khi con muốn làm gì. Anh nghĩ rằng 1 đứa trẻ sống trong cảnh thiếu thốn sẽ dễ lệch lạc trong suy nghĩ, sẽ bất chấp mọi thứ để kiếm tiền để mua những thứ chúng muốn và dù khi đã có nhiều tiền nó vẫn sẽ sợ thiếu thốn không bao giờ biết đủ và cảm thấy hạnh phúc.
Còn đứa trẻ lớn lên trong đủ đầy và hạnh phúc thì sẽ có bước đệm là gia đình và hướng tầm nhìn đi xa hơn, biết làm những điều ý nghĩa hơn ngoài kiếm tiền, sẽ yêu thương con người, yêu thương động vật, cây cối.
Mình lại thấy cuộc sống rất phức tạp, mình thiện nhân không phải lúc nào cũng gặp được người nhân ái, có khi còn bị lợi dụng tình cảm, vật chất. Cho nên con vẫn nên có những trải nghiệm nghèo khó để con không sống mãi trong thế giới màu hồng.
