Nhà tôi bán cơm chiên, vì sức khỏe không tốt nên không có nhiều lựa chọn. Con ngày nào cũng làm ầm lên bảo coi thường chính mình, coi thường cả bố mẹ. Cháu hiện học cấp 2, luôn miệng nói vì bố mẹ bán cơm chiên nên thầy cô, bạn bè đều coi thường mình. Mặc dù ở trường không ai nói xấu cháu cả, nhưng cháu cứ có cảm giác mọi người coi thường, không muốn chơi cùng, không muốn tiếp chuyện. Chúng tôi hỏi cháu nếu không làm nghề này thì muốn bố mẹ làm nghề gì khác, cháu bảo cũng không biết, tóm lại là đừng làm nghề này nữa. Tôi nên nói với con như nào để cháu hiểu và không thấy bị tổn thương?
Gia đình mưu sinh bằng nghề bán cơm chiên, con không chấp nhận được, cảm thấy mọi người đều coi thường mình, phụ huynh nên làm gì?
Bình luận
2 phản hồi
Hồi tôi học cấp hai, trong lớp có một cậu bạn tên Q. Mẹ cậu ấy ngày nào cũng đứng trước cổng trường bán bánh khoai, khoai tây chiên, giá 5-10k một cái, chấm thêm tương ớt cay nồng. Cắn một miếng vừa nóng, vừa cay, vừa giòn rụm, hương thơm của khoai tây ngập tràn khoang miệng, giờ nghĩ lại tôi vẫn còn ứa nước miếng thèm thuồng!
Về sau lớp tôi có một buổi sinh hoạt với chủ đề: "Ước mơ tương lai của bạn là gì?". Đến lượt Q, cậu ấy bảo sau này muốn làm bác sĩ. Vừa dứt lời, cả lớp liền nhao nhao phản đối kịch liệt, đứa nào đứa nấy đòi cậu ấy phải đổi nguyện vọng sang nối nghiệp bán khoai tây chiên, chỉ vì sợ món khoai thần thánh ấy sau này bị thất truyền! Mãi đến khi Q chịu mở lời hứa sau này sẽ mở tiệm bán khoai tây thì cả lũ mới chịu buông tha.
Sau này nghe nói cậu ấy thi vào trường Y, sau đó đi làm và mở được một phòng khám cũng khá có tiếng tăm. Trời ơi là trời! Món khoai tây chiên yêu dấu của đời tôi cuối cùng vẫn bị thất truyền thật rồi!
Nhà tôi bán đồ kho (thịt kho, cá kho,...). Nhà chật chội nên tôi lúc nào cũng có cảm giác quần áo mình bám đầy mùi dầu mỡ. Năm học lớp 2 tôi chuyển trường một lần, lúc mới sang trường mới, vì quần áo không thơm tho sạch sẽ như các bạn nên tôi rất tự ti, nơm nớp lo sợ bạn bè sẽ chê bai, xa lánh.
Không ngờ vừa vào lớp mới, có một bạn nữ đã thốt lên: "Oa, mùi trên người cậu thơm quá đi mất!". Tôi liền nói thật luôn là nhà mình bán đồ kho. Bạn nữ đó bảo: "Hèn gì mà thơm thế, đúng là mùi đồ kho rồi, thèm quá đi à!". Vừa nghe câu đó xong, bao nhiêu âu lo trong lòng tôi tan biến sạch sẽ.
Sau giờ tan học, làm bài tập xong tôi cũng hay ra phụ bố thu tiền. Cứ hễ có bạn học cùng bố mẹ ghé mua đồ kho, tôi lại khoe với bố: "Đây là bạn học của con đấy", rồi tiện miệng khen bạn vài câu, thế là bố tôi lại hào phóng tặng thêm cho bạn cái chân gà hay chân vịt. Về sau ở lớp, bạn bè cứ tấm tắc khen đồ kho nhà tôi ngon. Hầu như đứa nào nhà ở gần đều dắt bố mẹ đến mua ủng hộ nhà tôi chứ không mua quán khác. Có bạn cùng lớp còn chủ động chạy tới bảo tôi: "Tớ giảng bài cho cậu nhé, lần sau tớ qua mua đồ kho cậu bảo bố cho thêm một cái chân gà được không?". Tôi đều sảng khoái đồng ý ngay lập tức. Dù sao ở nhà một ngày tôi cũng gặm bao nhiêu là chân gà rồi, bố nghe thấy bảo tặng bạn thì lần nào cũng hào phóng cho thêm mấy cái liền, haha.
Tôi chưa bao giờ thấy người ta coi thường mình cả. Hằng ngày tôi vẫn phụ bố thu tiền rất vui vẻ, tính toán sổ sách siêu nhanh, học cách soi tiền thật tiền giả, học cách đon đả chào khách: một tiếng cô chú, hai tiếng anh chị ngọt xớt, phụ đóng gói gia vị, thậm chí còn biết chặt thịt giúp bố nữa.
Tôi thấy công việc này chẳng có gì mất mặt cả. Bố mẹ từ nhỏ đã gieo vào đầu tôi tư tưởng: Lao động là vinh quang, nghề nghiệp không phân biệt cao sang thấp hèn. Tôi nghĩ trước hết cha mẹ cần định hướng quan niệm đúng đắn cho con, thường ngày cũng nên để con cùng tham gia lao động, chứ đừng bao giờ tự tạo cho bản thân hay con cái thứ cảm giác hão huyền rằng tiền dễ kiếm hay chỉ có lao động tri thức mới đáng giá còn lao động chân tay thì bị coi thường