Tại vì đứa trẻ đó được nuôi dạy trong sự gắt gỏng? Đứa trẻ đó chưa từng được dạy trong sự ngọt ngào thì làm sao chúng biết được cách cư xử ngọt ngào. Dù đứa trẻ cố kiềm chế tới mức độ nào, giỏi kiểm soát tình huống ra sao, cũng sẽ không duy trì được lâu. Vì một thói quen nuôi dưỡng hai mấy năm sao có thể thay đổi được trong 3,4 năm nhờ học cách cư xử ngoài xã hội được?
Topic: Tại sao có những đứa trẻ dù trong lòng rất yêu thương bố mẹ nhưng khi nói chuyện, đặc biệt là với mẹ thì lại rất dễ gắt gỏng?
Bình luận
73 phản hồi
Đọc bài viết tôi thấy giật mình vì bé nhà mình cũng hay cáu gắt với mẹ dù ở lớp rất ngoan. Nếu nguyên nhân thực sự do cách mình đã vô tình dạy con từ nhỏ qua sự nóng nảy, thì làm sao để thay đổi thói quen này cho cả hai mẹ con bây giờ ạ?
Con đọc bài của mẹ xong thấy đúng quá. Nếu con lỡ gắt gỏng với mẹ, liệu mẹ có buồn con nhiều không ạ?
Đọc bài viết mà mình thấy chạnh lòng quá, bé nhà mình đôi khi cũng hay gắt gỏng với mẹ dù sau đó lại xin lỗi rất chân thành. Có lẽ đúng là mình cần kiên nhẫn hơn, điều chỉnh lại cách giao tiếp dịu dàng mỗi ngày để con học cách phản hồi lại bằng sự ngọt ngào.
Đọc bài này mới thấy mình cần xem lại cách giao tiếp với con. Hôm qua bé nhà mình đi học về mệt, thay vì hỏi han thì mình lại gắt lên vì con vứt cặp bừa bãi, thế là hai mẹ con lại căng thẳng dù thực lòng mình cũng chỉ muốn tốt cho con.
Đọc bài viết mà mình thấy chạnh lòng quá, vì bé nhà mình đôi khi cũng hay gắt gỏng với mình như vậy. Có lẽ mình cần học cách hạ cái tôi xuống và kiên nhẫn hơn, vì thực sự con chỉ đang phản chiếu lại cách giao tiếp của chính cha mẹ thôi.
Đúng là trẻ con thường chỉ dám gắt gỏng với người mà chúng cảm thấy an toàn nhất. Tuy nhiên, đôi khi con phản ứng như vậy còn vì chưa biết cách gọi tên cảm xúc, nên mình nghĩ bên cạnh việc chỉnh sửa cách nói chuyện, bố mẹ cũng nên kiên nhẫn dạy con gọi tên cảm xúc trong lòng.
Em nghĩ không hẳn là do thói quen gắt gỏng từ bé đâu ạ. Đôi khi ở ngoài con cố gắng tử tế với mọi người rồi, nên về nhà chỉ muốn được là chính mình thôi mà không bị phán xét.
Có phần mình chưa hoàn toàn đồng ý, nhưng góc nhìn tác giả đáng để nghĩ thêm.
Đọc xong thấy mình bớt sốt ruột khi con chưa làm theo ý mình.
Bài viết đúng vấn đề mình đang gặp với bé nhà. Cảm ơn tác giả đã chia sẻ.
Đọc bài viết tôi thấy giật mình vì bé nhà mình cũng hay gắt gỏng khi nói chuyện với mẹ dù rất thương mẹ. Liệu nếu cha mẹ nhận ra điều này và thay đổi cách giao tiếp từ bây giờ, thì trẻ có dần học lại được cách nói năng ngọt ngào hơn không?
Con thấy đúng quá ạ! Nhiều lúc con muốn nói nhẹ nhàng nhưng nghe mẹ cáu gắt là con lại tự nhiên khó chịu theo. Con mong mẹ có thể dịu dàng với con hơn mỗi ngày.
Đọc bài viết mới thấy mình cần nhìn lại cách giao tiếp với con. Bé nhà mình lớp 7 dạo này cũng hay gắt gỏng, có lẽ do mình hay nóng vội quát tháo nên con học theo cách phản ứng đó, phải thay đổi từ phía mình trước thôi.
Đúng là môi trường gia đình ảnh hưởng rất lớn, nhưng nhiều khi con gắt gỏng còn do trẻ chưa biết cách gọi tên cảm xúc hoặc bị áp lực học hành quá tải. Có lẽ bên cạnh việc kiểm soát thái độ, phụ huynh cũng nên kiên nhẫn hỏi han xem con đang gặp khó khăn gì ở lớp.
Đúng là áp lực học hành cũng dễ làm con căng thẳng, nhưng làm sao để mình phân biệt được khi nào con cáu vì quá tải bài vở, khi nào là do thói quen giao tiếp trong nhà để điều chỉnh cho phù hợp ạ?
Em đồng ý với góc nhìn của cô. Nhiều khi chính em cũng thấy bản thân vô thức phản ứng gay gắt với mẹ vì đó là "ngôn ngữ" em được nghe mỗi ngày, dù trong lòng luôn thấy có lỗi.
Tôi hiểu ý tác giả muốn nhấn mạnh vai trò của môi trường gia đình, nhưng đôi khi trẻ gắt gỏng chỉ vì chúng cảm thấy an toàn tuyệt đối khi ở bên mẹ nên mới bộc lộ cảm xúc thật. Con gái tôi ở nhà hay cáu kỉnh vậy thôi chứ ra ngoài lại rất điềm đạm.
Đọc bài mới thấy thấm, con gái lớp 5 nhà mình dạo này cứ hễ mẹ hỏi han là lại đáp gắt gỏng như muốn đẩy ra xa. Hóa ra do mình thường xuyên nói chuyện với con bằng giọng điệu áp đặt, khiến con cũng vô thức mang sự gay gắt đó phản hồi lại với mẹ.
Tôi đồng tình với góc nhìn của tác giả, nhưng đôi khi con gắt gỏng không hẳn do thiếu sự ngọt ngào mà vì trẻ coi mẹ là nơi an toàn nhất để xả hết những áp lực ngoài xã hội. Nếu cứ quy chụp do cách nuôi dạy thì đôi khi lại vô tình tạo thêm áp lực cho cha mẹ.
Con đọc bài của mẹ thấy đúng quá ạ. Nhưng mẹ ơi, nếu con muốn thay đổi cách nói chuyện với mẹ ngay từ bây giờ thì con phải làm thế nào để mẹ cũng nhẹ nhàng với con hơn ạ?
Đúng là trẻ con thường chỉ xả cơn giận lên người mà chúng thấy an toàn nhất. Bé nhà mình cũng thế, trước đây mình hay quát khi con làm sai, thành ra con cũng học cách đáp trả y hệt. Giờ mình thử bình tĩnh nói chuyện lại, con cũng dịu giọng hơn hẳn.
Con đọc bài của ba mẹ rồi ạ. Thế nếu con rất muốn nói chuyện ngọt ngào với mẹ, con phải tập từ từ làm sao để mẹ hiểu con đang cố gắng ạ?
Em nghĩ không hẳn là do thói quen đâu ạ. Đôi khi ở ngoài tụi con phải gồng mình để ngoan, về nhà mệt quá nên mới lỡ lời với mẹ thôi chứ không phải vì ba mẹ dạy chưa ngọt ngào.
Con cũng hay cáu với mẹ lúc mẹ giục ăn cơm, xong con thấy hối hận lắm. Con chỉ mong mẹ đừng quát trước, để con nói nhẹ nhàng với mẹ hơn ạ.
Đọc bài viết mà em thấy giật mình vì bé nhà em cũng hay gắt gỏng với mẹ dù bình thường rất tình cảm. Liệu nếu trẻ đã hình thành thói quen phản ứng như vậy, ngoài việc thay đổi cách giao tiếp của mẹ thì còn cách nào để con tập kiềm chế hiệu quả hơn không ạ?
Đúng là môi trường gia đình ảnh hưởng rất lớn, nhưng đôi khi con gắt gỏng còn vì đó là người duy nhất con cảm thấy đủ an toàn để bộc lộ hết những áp lực ngoài xã hội. Mình vẫn cố gắng giữ kiên nhẫn, nhưng đôi khi cũng thấy mệt mỏi quá.
Mình thấy góc nhìn tác giả khá đúng nhưng hơi phiến diện khi đổ lỗi hoàn toàn cho cách nuôi dạy. Bé nhà mình đôi khi cũng gắt gỏng dù mình luôn nhẹ nhàng, có lẽ do áp lực học tập hoặc tâm sinh lý thay đổi, khiến con không biết cách giải tỏa cảm xúc.
Đọc bài của cô em thấy đúng quá. Có lần mẹ hỏi chuyện học tập nhưng lại dùng giọng gắt gỏng, thế là dù muốn kể cho mẹ nghe thật nhưng em lại lỡ lời cãi lại khiến cả hai buồn.
Đúng là tâm lý này, bé nhà mình đôi khi cũng cục cằn với mẹ dù bình thường rất tình cảm. Mình nhận ra đó là vì con thấy an toàn nên mới trút bỏ lớp vỏ bọc, nhưng đúng là mình cần kiên nhẫn thay đổi cách giao tiếp nhẹ nhàng hơn để con học theo.
Đúng là môi trường gia đình ảnh hưởng rất lớn, nhưng đôi khi áp lực học hành cũng khiến con dễ cáu gắt hơn với người gần gũi nhất. Mình nghĩ ngoài thói quen giao tiếp, bố mẹ cũng nên kiên nhẫn hơn để con có chỗ an toàn trút bỏ mệt mỏi.
Đọc bài mà em thấy nghẹn ở cổ. Nhiều lúc con không muốn gắt gỏng đâu, nhưng vì áp lực từ cách nói chuyện cũ của mẹ cứ lặp lại khiến con vô thức phản ứng y hệt, dù rất thương mẹ.
Con đọc thấy bài của ba mẹ hay quá. Nhưng nếu con muốn tập nói chuyện ngọt ngào hơn với mẹ, thì con phải làm sao để mẹ cũng nói chuyện nhẹ nhàng với con trước ạ?
Đúng là sự gắt gỏng thường có tính dây chuyền, bé nhà mình trước đây cũng hay cáu gắt như vậy. Mình nhận ra khi bố mẹ hạ cái tôi xuống, chủ động thủ thỉ tâm sự với con trước, thì thái độ của con thay đổi nhanh lắm, như m…
Bé nhà mình cũng từng trải qua giai đoạn này, đọc xong thấy nhẹ lòng.
Đúng là hạ cái tôi xuống giúp con mở lòng hơn, nhưng mình nghĩ đôi khi con cáu gắt còn do áp lực học hành, không hẳn chỉ vì thói quen từ bố mẹ. Bạn có bao giờ thấy con vẫn gắt dù mình đã rất nhẹ nhàng, kiên nhẫn không?
Đúng là sự gắt gỏng thường là phản xạ tự nhiên từ môi trường sống, nhưng nhiều khi con cũng chỉ gắt với mẹ vì biết mẹ là người bao dung nhất, sẽ không bỏ rời mình. Mình nghĩ ngoài chuyện thói quen, đôi khi con cần được dạy cách gọi tên cảm xúc thay vì chỉ bắt con phải ngọt ngào.
Bài viết của bạn có góc nhìn rất đáng suy ngẫm, nhưng tôi nghĩ chưa hẳn lúc nào cũng là lỗi của cách giáo dục. Bé nhà mình đôi khi vẫn cáu gắt khi mệt hoặc áp lực từ trường lớp, dù ở nhà mình luôn cố gắng dịu dàng và kiên nhẫn nhất có thể.
Góc nhìn này hơi phiến diện vì nhiều trẻ dù lớn lên trong gia đình nhẹ nhàng vẫn hay gắt gỏng với mẹ do áp lực học tập hoặc tâm sinh lý tuổi dậy thì. Mình nghĩ đôi khi trẻ phản ứng thế vì chỉ khi ở bên người thân thiết nhất, con mới dám bộc lộ sự mệt mỏi của mình.
Mình đồng tình rằng thói quen giao tiếp trong gia đình ảnh hưởng rất lớn, nhưng đôi khi trẻ gắt gỏng với mẹ vì đó là nơi duy nhất con cảm thấy đủ an toàn để buông bỏ sự kiểm soát sau một ngày dài áp lực bên ngoài, chứ không hẳn do sự nuôi dạy.
Đọc bài viết mà mình thấy chạnh lòng quá. Bé nhà mình đôi khi cũng hay gắt gỏng với mình, có lẽ mình cần xem lại cách mình đối thoại với con hằng ngày để không vô tình tạo ra thói quen giao tiếp tiêu cực này.
Đọc bài của cô em thấy đúng quá. Có hôm mẹ hỏi bài, dù em rất muốn trả lời tử tế nhưng nghe giọng mẹ gắt lên là tự nhiên em cũng bật lại luôn, xong rồi cả hai đều buồn.
Đọc bài viết mới thấy mình cần soi lại cách giao tiếp với con. Bé nhà mình đôi khi cũng cục cằn với mẹ, hóa ra đó là tấm gương phản chiếu những lúc mình nóng giận vô tình trút lên con trước đó. Cảm ơn tác giả đã giúp mình thức tỉnh để thay đổi.
Đọc bài viết mà mình thấy như soi chính bản thân trong đó. Bé nhà mình lớp 7 dạo này cũng hay gắt gỏng với mẹ, hóa ra là do mình hay vô thức cáu gắt với con những lúc bận rộn. Có lẽ mình cần học cách dịu giọng hơn mỗi khi trò chuyện cùng con.
Đọc bài của cô em thấy đúng quá. Tối qua mẹ vừa hỏi bài em, mà mẹ cứ gằn giọng làm em sợ rồi cũng cáu theo, dù trong lòng em chỉ muốn mẹ bình tĩnh giảng lại thôi.
Đúng là trẻ con thường chỉ dám bộc lộ sự khó chịu với người mà chúng cảm thấy an toàn nhất. Tuy nhiên, mình nghĩ cũng cần dạy con cách gọi tên cảm xúc, để con hiểu rằng dù chúng mình là chỗ dựa, con cũng phải học cách tôn trọng mẹ.
Đúng là môi trường sống ảnh hưởng nhiều thật. Bé nhà mình đợt này hay gắt gỏng mỗi khi đi học về, mình mới nhận ra chính sự vội vã, hay quát con của mình những lúc làm việc căng thẳng đã vô tình tạo cho con thói quen giao tiếp kiểu cộc lốc như vậy.
Đọc bài viết mà tôi cứ suy nghĩ mãi về cách mình đang giao tiếp với con hàng ngày. Nếu giờ tôi muốn thay đổi thói quen nóng nảy trước đây để con không còn gắt gỏng nữa, liệu có cách nào để kết nối lại với con khi cháu đã bắt đầu vào cấp hai rồi không?
Đọc bài của cô em thấy đúng quá, hôm qua mẹ hỏi chuyện học hành, dù em muốn trả lời tử tế nhưng nghe giọng mẹ gắt nên em cũng lỡ lời gắt lại, xong rồi em buồn cả buổi.
Đọc bài viết mới thấy mình cần phải kiềm chế lại sự nóng nảy khi dạy con học bài. Bé nhà mình cũng từng hay gắt gỏng với mẹ, nhưng từ khi mình tập hít thở sâu và nhẹ nhàng lắng nghe con hơn, không khí trong nhà dễ thở và con cũng chịu chia sẻ nhiều hơn hẳn.
Đúng là con cái thường là tấm gương phản chiếu cách cha mẹ giao tiếp. Bé nhà mình hồi trước cũng hay gắt gỏng, sau mình tập hạ tông giọng và kiên nhẫn lắng nghe con nhiều hơn thì thái độ của cháu cũng dịu đi rõ rệt.
Đọc bài viết mà mình thấy chạnh lòng quá. Bé nhà mình cũng hay cáu gắt với mẹ dù con rất tình cảm, có lẽ do đôi khi mình cũng chưa đủ kiên nhẫn khi dạy con học bài. Bài viết giúp mình hiểu ra rằng cần phải bình tĩnh hơn để làm gương cho con.
Đọc bài viết tôi thấy giật mình vì bé nhà mình cũng hay cáu gắt với mẹ dù ở trường rất ngoan. Nếu con cái là tấm gương phản chiếu cách đối xử của bố mẹ, thì làm sao để mình tập kiềm chế cơn nóng giận ngay tại chỗ khi đang bận rộn việc nhà đây ạ?
Đúng là trẻ con thường chỉ dám tùy hứng với những người chúng cảm thấy an toàn nhất. Bé nhà mình trước cũng hay gắt gỏng với mẹ, sau mình đổi cách lắng nghe trước khi giải thích thì thấy con bắt đầu dịu giọng hơn hẳn.
Đúng là trẻ con thường chỉ dám gắt gỏng với người mà chúng cảm thấy an toàn nhất. Tuy nhiên, đôi khi con phản ứng như vậy còn do áp lực học tập bên ngoài bị dồn nén, về nhà thấy mẹ là nơi trút hết bực dọc thay vì do cách nuôi dạy hoàn toàn.
Bài viết có góc nhìn rất đáng suy ngẫm, nhưng tôi nghĩ chưa hẳn lúc nào cũng là do cách nuôi dạy. Con gái lớp 8 nhà tôi vẫn rất tình cảm, nhưng đôi khi ở tuổi dậy thì, con dễ cáu gắt chỉ vì muốn khẳng định cái tôi cá nhân chứ không phải do thiếu ngọt ngào.
Em đồng ý với cô, đôi khi không phải ba mẹ sai mà là do tâm lý tuổi dậy thì của tụi em đang thay đổi. Nhiều lúc con muốn tự lập hơn nhưng chưa biết cách diễn đạt sao cho khéo.
Góc nhìn của tác giả rất đáng suy ngẫm, nhưng tôi nghĩ chưa hẳn mọi trường hợp đều do cách nuôi dạy. Con gái lớp 8 nhà tôi được gia đình đối xử rất nhẹ nhàng, nhưng đôi lúc con vẫn cáu gắt chỉ vì áp lực học tập hoặc sự thay đổi tâm sinh lý tuổi dậy thì.
Con đồng ý với cô ạ, nhiều lúc con cũng bị áp lực bài vở nên dễ cáu với mẹ dù con thương mẹ lắm. Cô có nghĩ là đôi khi chỉ cần mẹ ôm con một cái là con hết giận không ạ?
Đúng là tâm sinh lý tuổi dậy thì ảnh hưởng nhiều thật. Bé nhà mình năm nay cũng lớp 7, nhiều khi chỉ vì bài tập khó mà mẹ hỏi một câu là con đã gắt gỏng, dù bình thường con rất tình cảm.
Đúng là thói quen giao tiếp trong nhà ảnh hưởng rất lớn đến con trẻ. Bé nhà mình trước đây cũng hay gắt gỏng, sau mình tập cách dừng lại hít thở để bình tĩnh phản hồi thay vì quát lại, thì dần dần con cũng học theo cách nói nhẹ nhàng hơn hẳn.
Đọc bài này mới thấy mình cần kiên nhẫn hơn với con. Bé nhà mình đôi khi cũng hay gắt gỏng với mẹ, giờ nghĩ lại mới thấy có lẽ con đang phản chiếu chính sự nóng nảy mà mình vô tình thể hiện trong những lúc áp lực công việc.
Đọc bài này mới thấy giật mình, đúng là bé nhà mình dạo này cứ hay gắt gỏng với mẹ dù vẫn rất tình cảm. Có lẽ mình cần xem lại cách bản thân phản ứng trước những lúc con làm sai, vì chính mình cũng hay nóng nảy dẫn đến con bắt chước theo.
Đúng là thói quen giao tiếp trong nhà ảnh hưởng tới con lâu dài thật. Bé nhà mình cũng từng hay cáu gắt, sau mình đổi cách nói chuyện nhẹ nhàng hơn, tập xin lỗi con khi mình sai thì thái độ của bé cũng dịu lại hẳn sau vài tháng.
Đọc bài viết mới thấy mình cần xem lại cách giao tiếp với con. Bé nhà mình lớp 7 dạo này cứ hễ mẹ hỏi chuyện học hành là lại gắt lên, hóa ra là do mình cũng hay nóng nảy áp đặt con từ bé mà không hay biết.
Bài viết chạm đúng nỗi lòng của mình. Tuy nhiên, bé nhà mình đôi khi dù được mẹ nói chuyện nhẹ nhàng nhưng lúc đi học về mệt vẫn hay gắt gỏng, có lẽ không chỉ do cách dạy mà còn do áp lực từ môi trường bên ngoài nữa.
Con đọc mà thấy giống con quá. Đôi lúc con không cố ý gắt đâu, chỉ là thấy mẹ hay quát nên con cũng bị theo thôi ạ. Con mong mẹ có thể nhẹ nhàng với con hơn.
Đọc bài viết mà em cứ trăn trở mãi về cách giao tiếp với con. Nếu bản thân mình cũng hay gắt gỏng do áp lực công việc, liệu mình phải bắt đầu thay đổi từ đâu để con không bị ảnh hưởng thói quen đó, dù mình vẫn rất yêu thương con?
Đọc bài viết mới thấy mình đã quá khắt khe với con, bé nhà mình dạo này cứ hễ nói chuyện là cãi lại đầy khó chịu. Hóa ra do lâu nay mình hay quát tháo mỗi khi con làm sai, giờ con cũng chỉ đang phản xạ lại đúng cách mình đã đối xử với con bấy lâu nay.
Tôi hiểu cảm giác của bạn, nhưng cũng nghĩ rằng ngoài yếu tố từ cha mẹ, đôi khi con gắt gỏng còn vì giai đoạn tuổi dậy thì thay đổi tâm sinh lý nữa.
Đọc bài của mẹ mà em thấy đúng quá. Nhiều lúc con cũng muốn nói chuyện tử tế với mẹ nhưng cứ mở lời ra là lại thấy cộc lốc, chắc do con quen kiểu nói chuyện đó ở nhà rồi.
Đúng là môi trường sống ảnh hưởng rất lớn, nhưng đôi khi trẻ gắt gỏng còn vì chúng cảm thấy an toàn khi ở bên mẹ nên mới dám "xả" hết những áp lực ngoài xã hội. Nếu rèn được cách diễn đạt cảm xúc nhẹ nhàng từ sớm thì chắc chắn con sẽ bớt khó tính hơn.
Em đọc bài viết mà thấy giống hệt mình. Nhiều lúc muốn nói chuyện nhẹ nhàng với mẹ lắm mà cứ mở lời là lại cáu gắt theo thói quen, xong rồi em cũng thấy hối hận vô cùng.
Đúng là môi trường gia đình ảnh hưởng rất lớn tới cách trẻ bộc lộ cảm xúc. Tuy nhiên, nhiều khi trẻ gắt gỏng vì thấy an toàn khi ở bên mẹ, nên mới dám trút bỏ những áp lực kìm nén từ trường lớp thay vì phải gồng mình tử tế với người ngoài.